🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 117: Chương 117

Tống Thời Hạ rót chén trà hoa nhài cho anh, giúp anh đ.ấ.m bóp vai.

“Cho nên chúng ta phải nghỉ ngơi thật tốt, chuyện công việc cứ để đi làm hãy động tới, anh cảm thấy thế nào?”

Sở dĩ cô thích thời đại này, là bởi vì mọi người dân đều hăng hái phấn chấn, mọi người đều phấn đấu vì tương lai tốt đẹp hơn.

Nỗ lực phấn đấu này không phải kiểu làm việc hùng hực nhưng máy móc trong tương lai.

DTV

Cho dù vật chất thiếu thốn, nhưng tư tưởng và tinh thần của mọi người đều dồi dào.

Kiếm được nhiều tiền tiêu không hết, nhưng tinh thần kiệt quệ, muốn sống thoải mái tự tại nhưng hoàn toàn không biết nên làm gì mới có thể thật sự vui vẻ từ tận đáy lòng.

Quý Duy Thanh nghe lọt tai những gì cô nói, thế là anh nhận nhiệm vụ đào đất.

Tống Thời Hạ rất hài lòng, hai người phối hợp làm việc không biết mệt, mẹ chồng tốt quá đi.

Cô vốn định giúp anh trai mua sắm nhu yếu phẩm hàng ngày, nhưng không ngờ Tống Thu Sinh đã tự mua rồi.

Tống Thu Sinh cười nhạo cô.

“Nếu đợi em mua, sợ là anh còn phải tự mình đi mua lại một lượt nữa, nên em không cần bận tâm đâu.”

Tống Thời Hạ vặc lại: “Đúng là không biết tốt xấu, không biết ý tốt của người ta.”

Tống Thu Sinh nghĩ cô ngốc chắc, rõ ràng là sợ cô dùng tiền của chồng mua nên mới mua trước.

Quý Duy Thanh giống như cái cọc gỗ, anh không nói xen vào được, chỉ có thể im lặng đứng nhìn, kiêm chức bảo tiêu cho cô mà thôi

Nhưng Tống Thời Hạ cũng không ngại, dù sao đưa được anh ra ngoài đi dạo đã là tiến bộ lắm rồi.

Tống Thời Hạ đi qua đi lại trong ký túc xá của Tống Thu Sinh xem thử.

 

Đây là phòng đôi, hiện giờ chỉ có một mình Tống Thu Sinh ở.

Phải làm sao để tìm cơ hội nhét lại 30 đồng cho Tống Thu Sinh đây?

Tiền cô gửi về nhà đều bị Tống Thu Sinh lặng lẽ nhét vào dưới đệm của sofa, mẹ chồng phát hiện ra và đưa cho cô.

Tống Thu Sinh thúc giục cô: “Có phải em nên đi rồi không, chỗ đàn ông ở thì có gì hay đâu mà xem chứ.”

Tống Thời Hạ không phục, cô ngồi xuống chiếc giường khác.

“Em muốn uống nước, đạo đãi khách của anh chính là không rót nước cho người ta sao!”

Tống Thu Sinh tự thấy đuối lý, chủ yếu là do em rể cũng theo đến, không rót nước cho người ta đúng là tại anh ấy thiếu chu đáo.

“Được rồi, anh đi đun nước cho em, để em khỏi c.h.ế.t khát.”

Phòng bếp dùng chung, không ở trong khu ký túc xá.

Nơi này nhiều người qua lại, anh ấy phải rời đi một lúc, may mà có em rể ở chung với em gái.

Tống Thu Sinh đi đun nước, Tống Thời Hạ vội vàng kéo Quý Duy Thanh đến bên cạnh như ăn trộm.

Cô liếc nhìn anh trai đã đi rồi, nhỏ giọng nói: “Anh xem giúp em có chỗ nào để giấu đồ không?”

Quý Duy Thanh khó hiểu.

“Em muốn giấu cái gì?”

Tống Thời Hạ kể lại chuyện người nhà gửi tiền cho cô, còn đặc biệt nói cô không lấy tiền của anh.

“Anh biết hiện giờ em có hơn 2000 đồng tiền riêng mà, em muốn giúp anh trai em một chút, dù sao em cũng không cần tiền trong nhà, ai giữ cũng thế cả.”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...