Chương 95: 5.8: Hôn hít trong wc
Lúc Khương Trà và Thu Thâm đến, hoạt động X3 đã bắt đầu, bọn họ đến muộn như vậy là vì buổi sáng Khương Trà không dậy nổi, hai là trên đường xảy ra chút chuyện.
Vừa vào hội trường, Khương Trà vội vàng nói: "Anh Thu Thâm, anh nhắn tin cho anh Mạc Ngôn hỏi thăm anh ấy đang ở đâu, em đi mượn sạc dự phòng, em quay lại ngay."
Trước khi Thu Thâm kịp ngỏ lời đi cùng Khương Trà, cậu đã biến mất vào trong đám đông, anh sợ nếu anh đi lung tung, Khương Trà quay lại sẽ không tìm thấy anh, cho nên đành đứng yên tại chỗ chờ cậu và gửi tin nhắn cho Vệ Mặc Ngôn.
Chờ khoảng hai ba phút, nhìn thấy một anh chàng đẹp trai đang bước về phía mình, lập tức nhận ra người kia chính là Vệ Mặc Ngôn, để chắc chắn anh còn hỏi: "Mặc Ngôn?"
"Là tôi." Vệ Mặc Ngôn bước đến trước mặt Thu Thâm, hỏi: "Khương Trà có liên lạc với cậu không?"
"Điện thoại của em ấy hết pin nên phải đi mượn sạc dự phòng."
"Ừm."
Mặc dù cả hai đã từng là người yêu online một thời gian rồi chia tay, nhưng lại không cảm thấy ngại ngùng khi gặp nhau ngoài đời, hai người trao đổi thông tin về trường học, tuổi tác,.... khi họ tiếp tục trò chuyện sâu hơn, Khương Trà đi mượn sạc dự phòng đã quay lại.
Ánh mắt đầu tiên của Vệ Mặc Ngôn rơi vào trên người Khương Trà, quả nhiên thấy vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp kia, nhưng những lời sau đó thốt ra từ miệng cậu lại khiến hắn nhíu mày.
"Anh Mạc Ngôn, chúng ta từng gặp nhau rồi!" Khương Trà hưng phấn giải thích với Thu Thâm bên cạnh: "Lần trước không phải chúng ta đi ăn lẩu sao? Hôm đó là sinh nhật của lão Lưu, lúc đi vệ sinh em gặp phải lão Lưu và đám bạn của anh ấy, anh Mặc Ngôn cũng ở đó, bọn em còn cùng nhau uống rượu đó!"
Đây là lần đầu tiên Thu Thâm biết chuyện này, anh cũng có chút ngạc nhiên nhìn Vệ Mặc Ngôn rồi cười nói: "Không ngờ cậu và Trà Trà lại gặp nhau sớm như vậy, đúng là rất khéo."
"Ừ, tôi cũng nghĩ rất khéo."
Vệ Mặc Ngôn nhìn người đã gửi ảnh riêng tư cho hắn tối qua, thậm chí còn call video cho hắn xem, hiện tại đối mặt với hắn lại như thể đang đối mặt với một người bình thường, lông mày hắn nhíu chặt hơn nữa, "Khương Trà."
"Dạ?"
"Ý em là gì?"
Khương Trà ngẩng đầu nhìn Vệ Mặc Ngôn, vẻ mặt có chút hoang mang trong phút chốc, dường như không biết chuyện gì khiến hắn buồn bực. "Em, em làm sao ạ?"
Thu Thâm nhận ra có gì đó không ổn, vô thức bước tới trước mặt Khương Trà nửa bước: "Có chuyện gì vậy?"
"Em, em gửi tin nhắn cái đã." Sau một hồi sạc pin thì điện thoại cũng lên nguồn, Khương Trà nhanh chóng mở khóa điện thoại, mở WeChat gửi tin nhắn, sau đó lại ngẩng đầu nhìn Vệ Mặc Ngôn: "Anh Mặc Ngôn, em... em có nói gì sai ạ?"
Ngay lúc này, tiếng reo hò như sấm vang lên khắp hiện trường.
Thu Thâm nhân cơ hội này đề nghị đi xem biểu diễn trước đã, tạm thời gác lại chuyện này sang một bên, trước lúc bước tới trước sân khấu, anh vẫn tìm được cơ hội hỏi Khương Trà đã xảy ra chuyện gì, nhưng câu trả lời anh nhận được là không biết.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?