Theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều người tụ tập ở bên lề, Khương Trà đang chơi điện thoại di động cũng không còn nổi bật nữa, khi nghe thấy một loạt tiếng cảm thán, cậu thậm chí còn không ngẩng đầu lên, chính hành động này khiến cậu bị quả bóng rổ đang lao tới đập thẳng vào đầu.
"Á!"
Thu Thâm không đuổi kịp bóng, bực bội chạy tới, ngồi xổm bên cạnh Khương Trà, lòng bàn tay đầy mồ hôi ấn vào chỗ bị bóng đập trúng: "Thế nào rồi?"
"Hức... Không, không sao."
Thu Thâm nhíu mày xoa đầu Khương Trà, sau đó vẫy tay với những người khác đang tụ tập xung quanh: "Tôi không đánh nữa, các cậu tìm người khác đi."
Quả bóng rổ đập trúng người ta, hơn nữa còn gần đến giờ học nên những người khác cũng ngừng chơi, tganh niên ném bóng rổ đập trúng vây quanh Khương Trà, vừa xin lỗi vừa hỏi han một lúc lâu mới rời đi.
Trên đường về ký túc xá, Khương Trà vẫn đang bị Thu Thâm xoa đầu, rất bất lực, lại nhấn mạnh: "Em không sao thật mà, vừa rồi chỉ thấy hơi đau, giờ thì không thấy gì nữa."
"Thật không?" Thu Thâm nhíu mày, bàn tay to nhẹ nhàng xoa đầu Khương Trà, nói: "Sao anh lại thấy đầu em lên sưng thế?"
"Sao mà sưng được? Em không thấy đau gì hết."
Sau khi Khương Trà liên tục cam đoan, Thu Thâm cuối cùng cũng tin cậu thực sự không sao. "Vậy thì tốt, anh về ký túc xá tắm rửa rồi chuẩn bị đi học."
"Vâng."
Sau khi chia tay Thu Thâm, Khương Trà cũng về ký túc xá gội đầu, dù sao tóc của cậu cũng bị bóng rổ bẩn đập trúng ở đằng trước, Thu Thần cùng các anh chị khóa trên dùng tay đầy mồ hôi xoa tóc khắp nơi, tóc trên đỉnh đầu gần như bị xoa thành từng lọn.
Khương Trà sảng khoái tinh thần đi vào lớp học, vừa ngồi xuống, bạn cùng bàn liền chọc vào cánh tay cậu, hỏi: "Ngày mai cậu có muốn đi leo núi không?"
"Leo núi mệt lắm, tôi không đi."
"Không đi sẽ hối hận đấy." Bạn cùng bàn cố ý giữ bí mật, thấy Khương Trà có vẻ không hứng thú, không nhịn được nói: "Chị tôi và mấy bạn cùng lớp cũng đi, toàn mấy cô gái xinh đẹp, cậu không muốn đi gặp à?"
Khương Trà càng không hứng thú, đi bộ đường dài gặp gỡ con gái không thú vị bằng trêu chọc quyến rũ anh trai.
Buổi tối Thu Thâm có việc nên không chơi được, sau khi ở kênh nhỏ với Vệ Mặc Ngôn chơi một lúc, Khương Trà kiếm cớ offline.
Vệ Mặc Ngôn nhảy đến kênh bang hội đang chơi ngục tối, vốn định chơi ngục tối với thành viên trong bang, nhưng sau khi gõ xong chữ, đột nhiên cảm thấy nhàm chán, đành phải tắt trò chơi, lấy máy tính bảng ra làm mấy bài toán.
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, hắn liếc nhìn.
[Anh ơi, hôm nay em mua đồ ngủ mới nè~]
Vệ Mặc Ngôn im lặng hai giây, sau đó cầm điện thoại mở hộp trò chuyện, vừa vặn nhìn thấy ảnh Khương Trà gửi đến, người trong ảnh mặc một bộ đồ ngủ màu xanh nhạt, đang hướng về phía máy ảnh làm động tác "V" với năng lượng cực lớn, không để lộ mặt.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?