Thấy Vệ Mặc Ngôn nhìn chằm chằm Khương Trà, Lão Lưu cười nói: "Không nhớ à? Lần trước cậu ấy đến trường gặp tao, mày cũng từng gặp một lần đấy."
"Không có ấn tượng."
Lão Lưu chửi thầm: "Ngoài việc học và chơi game ra mày còn nhớ gì nữa?"
Vệ Mặc Ngôn không để ý đến động tĩnh của Khương Trà nữa, bất kể có phải là Khương Trà trong game hay không, hắn cũng không có ý định đích thân qua gặp mặt.
Sau khi "tình cờ gặp gỡ" với Vệ Mặc Ngôn, Khương Trà không lập tức quay lại bàn mà đi vệ sinh trước đã, cậu chắc chắn không có ý định để Thu Thâm và Vệ Mặc Ngôn gặp nhau trước. Ăn xong, cậu cùng Thu Thâm đi qua công viên Sâm Lâm, chụp vô số ảnh bằng hai chiếc điện thoại di động, mãi đến chín giờ tối mới hài lòng về ký túc xá.
Trở về ký túc xá, việc đầu tiên cậu làm là gội đầu tắm rửa thay đồ ngủ, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Vệ Mặc Ngôn, sau đó đi đến bàn học, mở máy tính lên, đăng nhập vào trò chơi.
Vệ Mặc Ngôn hiện tại vẫn đang cùng bạn bè đi KTV, đương nhiên không có thời gian xem điện thoại, lúc ra khỏi KTV đã là hai giờ sáng.
"Anh ơi, em về nhà rồi, chúng ta chơi game đi... Chậc, con yêu tinh nào gửi tin nhắn này cho mày thế?"
Vệ Mặc Ngôn giơ tay đẩy cái đầu đang nghiêng về phía trước ra, đối mặt với ánh mắt hóng hớt của bạn bè, nói không nên lời: "Là một đứa nhóc, rủ tao chơi game."
"Thế mày không rep à?"
"Hai giờ rồi, rep gì nữa?"
Giờ này mà muốn quay về trường phải trèo tường, cũng may mai là nhủ nhật, thế nên không cần phải vội quay về trường, vài người trong nhóm đi thẳng đến một quán cà phê Internet gần trường, chọn chỗ ngồi liền kề nhau rồi chơi game suốt đêm.
Hôm qua uống rất nhiều rượu lại còn thức trắng đêm, ngay cả sinh viên tràn đầy năng lượng cũng không chịu nổi, lúc ra khỏi quán net, ai cũng uể oải
Vệ Mặc Ngôn ngáp dài quay về trường, tắm rửa xong lập tức trèo lên giường nằm xuống, vừa định nhắm mắt ngủ thì bên tai vang lên tiếng thông báo có tin nhắn mới.
Mở ra xem, vẫn là Khương Trà nhắn tới.
[(Ảnh)Được bạn cùng phòng mời.]
Là một bức ảnh chụp bàn tay đang cầm cốc trà sữa, ánh mắt Vệ Mặc Ngôn dừng lại trên bàn tay trắng nõn thon dài kia vài giây, khẳng định 100% rằng người mà hắn gặp hôm qua chính là cậu, cảm thấy khá ngạc nhiên, trong lòng không khỏi cảm thán duyên phận thật sự rất kỳ diệu.
Ai có thể ngờ người bạn mới quen không lâu trong game lại có thể bất ngờ gặp nhau ngoài đời thực.
[ Ừm. ]
Sau khi nhận được hồi âm của Vệ Mặc Ngôn, Khương Trà đặt điện thoại xuống, không định nói chuyện với hắn quá nhiều, dù sao thiết lập cậu tạo ra cho mình bây giờ là một nam sinh vô tình kết bạn nhầm người, trò chuyện lâu như vậy vẫn hồn nhiên không phát hiện ra điều gì bất thường, nếu nói quá nhiều sẽ rất dễ bị phát hiện.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?