Chương 71: 4.6: Nhìn lén con trai và con dâu
Nửa đêm, Lý Đại Quý không dám nhắm mắt.
Vừa nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện lên hình ảnh Khương Trà nằm bên tai thở hổn hển, nghĩ đến đây, con cặc y liền muốn dựng đứng lên, làm sao dám nhắm mắt để trí tưởng tượng càng bay xa? Y cứ thế mở mắt cho tới khi trời sáng.
Vừa rạng sáng, Lý Phú Quý từ trong giấc ngủ tỉnh lại, mở mắt ra nhìn thấy đầu tiên chính là Khương Trà, lập tức duỗi tay ra, ôm chặt lấy cậu, "Tức phụ!"
Lý Đại Quý ngồi dậy từ sớm, nghe con trai ngốc gọi mà giật cả mình, áy náy nhìn con trai và con dâu ôm nhau, thấy con trai ngốc ôm Khương Trà vừa mới tỉnh dậy vẫn còn ngơ ngác, cảm giác tội lỗi dâng trào khiến y không dám nhìn nữa.
Khương Trà ngơ ngác nằm trong vòng tay Lý Phú Quý mấy phút, sau khi cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất mới đứng dậy rửa mặt, rửa mặt xong thì hai cha con kia đã ăn xong lương khô cậu chuẩn bị sẵn, có thể tiếp tục hành trình.
"Tức phụ, ăn."
"Cảm ơn tướng công." Khương Trà nhận lấy quả dại mà Lý Phú Quý đưa, nhìn Lý Đại Quý đang cúi đầu nghịch cung tên, nghi ngờ hỏi: "Cha, bẫy thì sao?"
"Hửm? Cái gì cơ?"
Khương Trà lại hỏi.
"À, cứ để lại đây đi, tối nay chúng ta lại quay về đây nghỉ đêm."
"Vâng."
Lần nữa lên đường, Lý Phú Quý vừa định một mình chạy về phía trước đã bị nắm tai kéo lại: "Hôm nay đừng chạy lung tung, dắt tức phụ ngươi theo ta!"
Lý Phú Quý bị vẻ mặt nghiêm nghị và giọng điệu của Lý Đại Quý dọa sợ, chỉ có thể ngoan ngoãn nắm tay Khương Trà đi theo phía sau, đi được một lúc, hắn nhíu mày, bắt đầu lẩm bẩm phàn nàn.
"Tướng công đang nói gì thế?"
Lý Phú Quý ngước mắt nhìn Lý Đại Quý đang đi trước mặt: "Cha xấu."
"Không xấu."
"Xấu."
Nhìn thấy vẻ mặt không vui của Lý Phú Quý, Khương Trà quyết đoán đổi chủ đề: "Tướng công có thể cõng ta trên lưng không?"
"Được!" Lý Phú Quý lập tức dừng lại, ngồi xổm trước mặt Khương Trà: "Tức phụ lên, cõng tức phụ."
Khương Trà mỉm cười, trèo lên lưng Lý Phú Quý, khi hắn đứng dậy, cậu hôn lên tai hắn khẽ nói: "Tướng công thật lợi hại."
Lý Đại Quý lặng lẽ đi ở phía trước, cầm liềm dẫn đường, mỗi lần nghe Khương Trà gọi "tướng công", trong lòng lại thắt lại, mặc dù cố hết sức không nghĩ đến cảnh tượng đêm qua nhưng khi nghe hai chữ kia y liền nghĩ đến cảnh đêm qua khi con dâu nhẹ nhàng gọi y là "tướng công".
Y càng im lặng hơn, sự im lặng này kéo dài cho đến khi y săn được một con thỏ rừng.
"Con thỏ!"
Lý Phú Quý đặt Khương Trà xuống, nhanh chóng chạy vào bụi rậm nhặt con thỏ lên, ôm con thỏ như báu vật chạy về phía Khương Trà, nói: "Tức phụ! Thỏ!"
Con thỏ vẫn còn cắm cung tên, toàn thân đầy máu bị đưa đến trước mặt Khương Trà, sắc mặt cậu tái nhợt, nhịn không được nhắm mắt lại, cười khen ngợi Lý Phú Quý.
Bạn thấy sao?