Chương 69: 4.4: Cha chồng con dâu hôn trong đêm tối
Đi trên núi cho đến khi trời gần tối mới tìm thấy một hang động để nghỉ ngơi.
Khương Trà ngồi trong hang, vừa uống một hớp nước vừa nhìn hai cha con khom lưng chôn bẫy ở cửa hang, tò mò hỏi: "Cha, đặt bẫy thế này có bắt được con mồi không?"
Lý Đại Quý nghe câu hỏi ngây thơ của Khương Trà thì buồn cười, chậm rãi điều chỉnh vị trí bẫy, giải thích: "Đây là cảnh báo chúng ta, lát nữa sẽ đặt thêm hai cái bẫy nữa ở bên ngoài, nếu đêm nay có thú dữ đến, chúng ta cũng có thể phát hiện."
Ngừng một lát, y nói tiếp: "Nếu muốn bắt được con mồi, vẫn phải dựa vào thứ này."
Khương Trà nhìn vật trong tay Lý Đại Quý, là một cây cung, cậu đã từng thấy Lý Đại Quý bắn tên, độ chính xác rất cao.
Hai cha con bận rộn cho đến tận tối mới trở về hang.
Lý Phú Quý có vẻ vô cùng hưng phấn, ngồi bệt xuống đất bên cạnh Khương Trà, nhìn bầu trời bên ngoài đang tối dần, thở dài: "Tối rồi, không tốt."
"Ngươi ngủ một lát là trời sáng ngay." Khương Trà vừa nói vừa dùng khăn lau tay cho Lý Phú Quý, đưa cái bánh nguội lạnh cho hắn rồi đưa một cái bánh khác cho Lý Đại Quý đang ngồi cách đó hai bước, "Cha, ăn bánh."
"Ngày mai chúng ta phải đi vào sâu hơn."
"Vẫn còn đi vào nữa? Có phải sâu quá rồi không?"
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Khương Trà, Lý Đại Quý mỉm cười an ủi: "Đừng sợ, ta và Phú Quý đã đi đến nơi sâu hơn, chỉ cần vẫn ở lãnh thổ Đại Hưng Lăng là an toàn."
Nghe vậy, Khương Trà không còn cách nào khác đành phải đè nén lo âu, cậu thật sự lo lắng, dù sao cậu cũng không có vũ khí tự vệ, sợ sẽ lạc ở trong núi không thể ra ngoài, thấy Lý Đại Quý tự tin như vậy, cậu không còn cách nào khác ngoài việc tin tưởng.
Cậu lấy chiếc chăn từ trong gùi ra trải lên đống cỏ dại rồi gọi hai cha con đến nghỉ ngơi.
Lý Phú Quý thoải mái kéo Khương Trà nằm xuống chăn, nhưng Lý Đại Quý lại ngồi một mình gần cửa hang không nhúc nhích, "Các người nghỉ ngơi đi, ta vẫn chưa buồn ngủ."
"Đến nằm xuống đi, dù không buồn ngủ cũng được, đêm lạnh lắm, nằm cùng nhau sẽ ấm hơn nhiều." Khương Trà nói xong có lẽ cũng nhận ra có gì đó không ổn, liền nói thêm: "Cha, người tướng công ấm lắm, cha qua nằm cạnh hắn đi."
"Hai người đi ngủ trước đi."
"Cha......"
Lý Phú Quý ôm Khương Trà, nhìn tức phụ rồi nhìn Lý Đại Quý ngồi bên kia, cũng vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh, giục: "Cha ngủ!"
Dưới sự thúc giục của hai người, Lý Đại Quý cuối cùng cũng do dự mà di chuyển cái mông, đi tới nằm ở bên kia Lý Phú Quý, sợ sau khi ngủ say sẽ vượt qua ranh giới đụng vào Khương Trà, tay chân của y đều rất ngoan ngoãn không dám cử động.
Người đầu tiên ngủ thiếp đi là Lý Phú Quý hoàn toàn không nhận ra bầu không khí ngượng ngùng này, ngay sau đó Khương Trà cũng ngủ thiếp đi.
Đúng lúc Lý Đại Quý sắp ngủ thiếp đi, Lý Phú Quý đang ngủ say bên cạnh đột nhiên lật người ôm lấy Khương Trà, khiến nửa người Khương Trà ngã lên người Lý Đại Quý, y sợ đến nỗi hoàn toàn bay mất cơn buồn ngủ mới hình thành.
Bạn thấy sao?