🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi

[Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi


Chương 68: 4.3: Tay con dâu mềm hơn tưởng tượng

Bởi vì Lý Đại Quý mua một ít thịt từ chợ trên trấn về nên bữa tối này xa hoa hơn bình thường rất nhiều, không chỉ có rau mà còn có cả thịt.

"Tức phụ, ăn!"

Khương Trà vội đưa bát ra hứng miếng thịt mà Lý Phú Quý vừa gắp: "Cảm ơn tướng công."

Hai cha con không đụng đến miếng thịt nào, Lý Phú Quý cầm đũa gắp hết thịt cho Khương Trà, nhưng Khương Trà làm sao dám ăn hết một mình, cho nên gắp phần thịt còn lại chia cho cha con hai người, "Cha và tướng công cũng ăn đi!"

"Chúng ta không thích ăn."

"Cha!"

Bị Giang Trà nhìn bằng ánh mắt không hài lòng, Lý Đại Quý do dự một lát, cuối cùng cũng không gắp thịt ra khỏi bát, vừa ăn vừa nói: "Hai ngày tới chúng ta ra đồng nhổ hết cỏ đi, sau đó sẽ không cần ra đồng nữa."

Khương Trà đoán Lý Đại Quý có lẽ không chỉ nói mỗi thế, cho nên vẫn tiếp tục im lặng chờ đợi, quả nhiên, y nói ngay: "Nhổ sạch cỏ dại trên đồng rồi ta sẽ vào núi săn bắn, nếu không trời trở lạnh, động vật nhỏ ẩn náu rồi sẽ khó bắt hơn."

Săn bắn thực sự không dễ dàng như Khương Trà thấy trên TV, Lý Đại Quý thường phải ở trên núi nhiều ngày mới có thể mang về một ít động vật nhỏ, thậm chí có khi lang thang trên núi mấy ngày không thu được gì.

Nhưng hầu hết thời gian vẫn có thể mang đầy gùi về.

Vì Lý Phú Quý là một đứa ngốc không biết nấu ăn, nên Lý Đại Quý thường dẫn con trai ngốc cùng vào núi săn bắn, bây giờ trong nhà có Khương Trà, y định một mình vào núi.

"Cha sẽ đi tối đa là ba ngày."

"Cha, con đi được không?"

Lý Đại Quý liếc nhìn đôi bàn tay thon thả của Khương Trà, kiên quyết từ chối: "Không được."

Khương Trà bị từ chối cũng không cố chấp, "Vậy hai ngày nữa con sẽ nướng bánh và thịt khô, để cha mang đi làm lương khô."

"Chỉ cần nướng vài củ khoai lang mang theo thôi."

Khương Trà đồng ý, nhưng trong lòng lại nghĩ đến việc chế biến hết số thịt còn lại thành thịt khô, dù sao thì săn bắn cũng là công việc chân tay, hơn nữa chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn, nếu ở trên núi mà không không có đủ thức ăn, thực sự rất nguy hiểm.

Trưa ngày hôm sau, Khương Trà mang theo thức ăn và nước uống ra đồng, gọi hai cha con đang bận rộn dưới đồng lên ăn trưa.

Khương Trà vội vàng ngăn Lý Phú Quý đang định cầm đũa lại: "Tướng công, lau tay đã."

Lý Phú Quý ngoan ngoãn đưa tay cho Khương Trà, chờ Khương Trà dùng khăn ướt lau tay cho mình mới cầm bát đũa bắt đầu ăn, ăn được hai miếng, thấy Khương Trà không ăn, hắn vội vàng gắp một đũa đưa lên miệng Khương Trà. "Tức phụ, ăn."

"Ta ăn rồi."

"Ăn."

Khương Trà ăn hai miếng tượng trưng, ​​đẩy đũa về cho Lý Phú Quý, nhìn Lý Đại Quý ngồi bên kia, do dự một lát rồi nói: "Cha, con muốn nuôi hai con gà."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...