🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi

[Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi


Chương 87: 4.23: Ngươi vẫn còn nợ ta một việc

Nơi ở mới của Khương Trà là một ngôi làng nhỏ không quá xa nơi này, do chính cha ruột sắp xếp, chỉ cần cậu đồng ý sống ở đó, cha sẽ cho cậu đi.

Tất nhiên, việc sống ở đâu cũng không ảnh hưởng gì đến cậu.

Lâm Thư Cảnh và Lý Đại Quý cẩn thận đi theo Khương Trà, không dám đến quá gần, sợ cậu giận chạy mất, bọn họ hiện tại đều bị thương, nếu người thật sự chạy mất, có lẽ sẽ không thể đuổi theo kịp.

Trời dần tối, Khương Trà dừng lại tìm một bãi cỏ sạch để ngồi.

Lý Đại Quý và Lâm Thư Cảnh cũng vội vàng ngồi xuống bên cạnh, vết thương trên người khiến bọn họ cảm thấy không thoải mái, nhưng nghĩ đến nguyên nhân bị thương, bọn họ lại cảm thấy may mắn, may mắn người bị thương là bọn họ, may mắn tri phủ đưa người đến cứu kịp thời.

Khương Trà im lặng lấy ba chiếc bánh từ trong túi ra, dưới ánh mắt tràn đầy hy vọng của hai nam nhân, nhỏ giọng thì thầm: "Chỉ là muốn cảm ơn các ngươi đã đến cứu ta thôi." Sau đó không nói gì nữa bắt đầu ăn bánh.

"Trà Trà..."

Thấy Khương Trà không muốn nói chuyện, hai người đều im lặng.

Ăn uống xong, Khương Trà trực tiếp nằm xuống tại chỗ nhắm mắt một lúc, lúc lật người nằm nghiêng, mở mắt ra, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Lâm Thư Cảnh đang nằm bên cạnh, thấy trong mắt hắn sự lo lắng và tình yêu không còn che giấu nữa, cậu đột nhiên nói: "Không phải ngươi không muốn có bất kỳ liên quan gì đến ta nữa sao?"

Lâm Thư Cảnh nghe được câu hỏi này thì thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Trà Trà vẫn còn để ý đến suy nghĩ của mình thì tức là vẫn còn cơ hội, nhưng hắn không vội vàng biện minh, mà ăn ngay nói thật: " Không phải không muốn, chỉ là lúc đó không hiểu rõ."

Nếu không phải vì vụ cướp này để hắn nhận ra mất đi Trà Trà sẽ khiến hắn khốn khổ cỡ nào, có thể hắn vẫn bị đạo đức ràng buộc. Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại, hắn và Lý Đại Quý không phải là cha con thực sự, cũng không có quan hệ huyết thống, cũng không phải không thể chấp nhận.

"Ồ." Khương Trà lại nằm xuống, "Sau khi lấy lại được trí nhớ, ta cũng không hiểu được."

"Trà Trà... xin lỗi."

Phải mất mấy ngày vừa đi vừa nghỉ trên đường mới đến được nơi ở mới, nơi ở mới tốt hơn nhiều so với ngôi nhà tồi tàn của Lý Đại Quý, không chỉ có bức tường mới tinh, mà trong sân cũng được trồng những cây mà Khương Trà yêu cầu, trong nhà cũng trang bị đủ nội thất.

Khương Trà xách đồ vào phòng, mở bọc đồ ra, lấy quần áo mang ra chuẩn bị cất vào tủ, vừa mở tủ ra, liền bị quần áo chất đầy trong tủ làm cho sửng sốt.

Không hổ là cha ruột của cậu, sắp xếp mọi thứ rất chu đáo.

Trong nhà có bốn gian, sau khi vào, Lâm Thư Cảnh chọn gian phòng bên cạnh Khương Trà, nhưng Lý Đại Quý thì không. Suốt chặng đường, y không dám nói nhiều, sợ bị đuổi đi, hiện tại dù đã nơi y vẫn sợ bị đuổi đi, đợi Khương Trà đi ra mới bước vào một căn phòng khác trước mặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...