Tri phủ dẫn đầu đội hộ tống tân nương trở về, trên đường về gặp phải Lâm Thư Cảnh và Lý Đại Quý, nghĩ đến con trai có thể lại bị bắt cóc, trong lòng bực bội không thôi, chỉ có thể coi như mắt không thấy lòng không phiền, không dừng lại mà cưỡi ngựa đi mất.
Tri phủ và đoàn tùy tùng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, phu thê Lâm tài chủ đi theo sau Lâm Thư Cảnh cuối cùng cũng thả lỏng, vội vàng khuyên can: "Con trai! Về thôi! Đoàn hộ tống của tri phủ đã về rồi!"
Lâm Thư Cảnh dừng lại, nhưng Lý Đại Quý bên cạnh lại không dừng lại, vẫn tiếp tục lặng lẽ đi về hướng đoàn người đi đưa dâu lúc trước, không phải y muốn đuổi theo gây phiền phức, chỉ muốn bước từng bước theo con đường mà Trà Trà xuất giá.
Thấy vậy, Lâm Thư Cảnh vừa mới dừng bước lại im lặng đi theo, khiến cho phu thê Lâm tài chủ bên cạnh cực kỳ sốt ruột, bọn họ không muốn nói lời cay nghiệt với đứa con trai thất lạc mới tìm được của mình, chỉ có thể sốt ruột đi theo, nhẹ giọng khuyên nhủ.
Đi được khoảng nửa giờ, một tên thị vệ Khương gia quần áo rách rưới cưỡi ngựa đi ngang qua, mấy người theo bản năng dừng lại nhìn sang.
Thị vệ đang phi ngựa cũng phát hiện ra mục tiêu ở đây, lập tức giả vờ kiệt sức nằm bẹp xuống lưng ngựa, cuối cùng dùng sức ném mình xuống ngựa, ngã xuống đất, cật lực ho khan.
Lý Đại Quý và Lâm Thư Cảnh vội vàng tiến lên, sắc mặt biến đổi: "Xảy ra chuyện gì?"
"Khụ khụ khụ, mặc kệ ta! Nhanh báo cho tri phủ biết đại thiếu gia bị thổ phỉ bắt cóc rồi!"
"Cái gì?!" Lý Đại Quý nắm chặt cánh tay thị vệ muốn hỏi chuyện gì xảy ra, nhưng khi lời nói ra khỏi miệng, y nhận ra rằng bây giờ có hỏi cũng vô ích, nghiêm túc hỏi lại, "Chỉ có Trà Trà bị bắt cóc ? Trên núi có bao tên thổ phỉ?"
"Ít nhất cũng tám chín tên." Thị vệ nói xong câu đó liền ngất đi luôn.
Phu thê Lâm tài chủ vô cùng hoảng sợ, cố kéo Lâm Thư Cảnh đang ngồi xổm trên mặt đất, nói: "Con trai! Chúng ta phải nhanh chóng về trấn, nếu để bọn cướp đuổi kịp thì không tốt đâu!"
Dù sao quanh năm đều vào núi săn bắn, cho nên sau khi hoảng loạn ban đầu, bọn họ nhanh chóng ép buộc bản thân bình tĩnh lại, lựa chọn lập tức lên đường cứu người. Thế nhưng Lý Đại Quý có thể trực tiếp rời đi, Lâm Thư Cảnh lại bị phu thê Lâm tài chủ tuyệt vọng ngăn cản.
"Buông ra!"
Lý Đại Quý nhìn Lâm Thư Cảnh đang cố gắng thoát khỏi hai phu thê kia, thấy hắn nhất thời không thoát được, cũng không đợi nữa, đuổi theo hướng Khương Trà đã đi, chạy hai bước rồi quay rút đao bên hông thị vệ ra.
"Ngươi đi báo quan đi."
Nói xong không đợi Lâm Thư Cảnh trả lời, y đã cầm đao trong tay chạy đi theo dấu vết mà đoàn xe cưới để lại trên mặt đất.
Thị vệ bị lột đao: "..." Đừng có chém ra mạng người đấy.
"Được được, chúng ta trở về đi báo quan! Hắn bị bọn thổ phỉ bắt cóc rồi, ngươi đi làm gì? Ngươi nên cùng chúng ta quay về báo quan thôi!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?