🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi

[Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi


Chương 85: 4.21: Vi phụ lập tức giết hai tên kia

"Ca, huynh nói xem bọn họ nói gì với cha vậy? Bình thường cha..." Khương Viên bị tiếng bàn ghế rơi xuống đất làm gián đoạn, nàng bối rối gõ cửa: "Ca? Huynh ngã à?"

Khương Viên gõ cửa hô một tiếng, bên trong không có động tĩnh gì, nàng nheo mắt ghé khe cửa cố gắng quan sát tình hình bên trong, khi thấy một đôi chân lơ lửng giữa không trung, mới đầu còn sửng sốt, sau đó sợ đến vã mồ hôi lạnh.

Bắt đầu điên cuồng đá cửa, "Người đâu!!!"

Nhóm lính canh gác ngoài sân vội vã chạy vào, phá cửa dưới sự thúc giục của Khương Viên, nhanh chóng chạy vào phòng giải cứu Khương Trà lúc này đã tím tái bất tỉnh.

"Đi gọi đại phu!!!"

...

Phản ứng đầu tiên của Khương Trà sau khi tỉnh lại là kiểm tra số lần hồi sinh của mình, sau đó kiểm tra tiến độ thực hiện nhiệm vụ, may là số lần hồi sinh không thay đổi, có nghĩa là cậu được cứu kịp thời, không treo cổ chết, không lãng phí một cơ hội hồi sinh.

Tiến độ nhiệm vụ không có nhiều thay đổi, không có thay đổi, tức là Lý Đại Quý và Lâm Thư Cảnh vẫn còn sống, nếu là bọn họ chết rồi, tiến độ nhiệm vụ đã bị giảm xuống.

Vẫn may, nhiệm vụ đang trên bờ vực thất bại cuối cùng được đưa về đúng hướng.

Khương Viên đang ngủ bên giường ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt Khương Trà: "Ca?! Huynh tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?"

Khương Trà há miệng muốn nói, nhưng cổ họng đau đớn vô cùng, ngay cả mở miệng một chút cũng đau, đành phải từ bỏ ý định nói chuyện, nhắm mắt ra hiệu muốn nghỉ ngơi.

"Rồi rồi, ca nghỉ ngơi cho tốt." Khương Viên cẩn thận đắp chăn cho ca ca yếu ớt nhà mình, rón rén bước ra khỏi phòng, vẫy tay với người hầu đang canh cửa: "Đi tìm cha ta, báo với ông ấy ca tỉnh rồi."

Tri phụ nhận được tin tức vội vã chạy đến, bước vào phòng nhìn con trai đã ngủ thiếp đi lần nữa, nghĩ đến việc con trai thế mà im hơi lặng tiếng muốn tự sát, tức đến nỗi muốn treo người lên đánh một trận.

Tri phủ đứng bên giường một lúc rồi quay người đi ra ngoài, hạ giọng hỏi: "Trước khi tự sát ca con nói gì với con?"

"Bọn con không nói nhiều!" Khương Viên nhanh chóng kể lại cuộc nói chuyện trước đó với Khương Trà, buồn bực nói: "Cha, có phải vì cha muốn giết ân nhân của ca, cho nên ca mới tức giận treo cổ?"

Tri phủ nghe vậy thì vô cùng tức giận: "Thúi lắm! Bọn chúng có tư cách gì mà để ca con vì bọn chúng mà tự sát chứ!"

Mắt Khương Viên đột nhiên mở to, thầm nghĩ không chỉ ca đang giấu nàng gì đó, mà ngay lão cha cũng coi nàng như trẻ con mà dấu giếm.

"Trông chừng ca con cho tốt, không có lệnh của ta không ai được phép vào sân của hắn."

"Đã biết."

Khương Trà nằm trên giường ba ngày, sau khi biết Lâm Thư Cảnh và Lý Đại Quý bị cha ruột nhốt lại, liền lợi dụng sự kích thích này để "khôi phục trí nhớ". Sau khi ăn hết cháo một cách khó khăn, cậu bảo Khương Viên đỡ mình xem căn phòng củi nơi giam giữ hai người kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...