Chương 66: 4.1: Thấy 🦋 con dâu, thằng em chào cờ
⚠️ Ngưu ma vương ế do nghèo not do xấu, tác giả không viết công xấu.
________________________
Trong rừng núi, Khương Trà đang ngồi xổm trên một tảng đá, ngẩng cổ nhìn về phía đồng ruộng cách đó không xa, không thấy hai bóng người làm việc trên đồng, liền nhàm chán quay mặt đi nhặt một ngọn cỏ chơi đùa.
Cậu đã đứng đây quan sát cả một ngày rồi.
Lần này cần chia rẽ là một đôi cha con, mà đúng ra thì không thể coi là cha con, bởi vì không phải ruột thịt, là được nhặt về giữa chừng, sống với nhau chưa đến năm năm.
Bởi vì một trong những nhân vật chính đầu óc hơi có vấn đề, trong cốt truyện gốc, mãi sau mày đứa con trai ngốc lấy lại được trí lực hai người đó mới xác định quan hệ, hiện tại đến một xíu cảm xúc khác lạ cũng chưa có, đối với Khương Trà mà nói đây là nhiệm vụ đơn giản đến không thể đơn giản hơn.
Khương Trà ở trong rừng hơn nửa giờ, cuối cùng cũng đợi được hai người vác cuốc ra đồng làm ruộng, cậu cũng không chường mặt ra ngay mà tiếp tục ở trong rừng đợi cho đến khi mặt trời sắp lặn, hai người kia cũng chuẩn bị quay về mới đứng dậy đi ra.
"Người, người."
Nghe được lời lẩm bẩm của con trai ngốc, Lý Đại Quý đang đổ mồ hôi đầm đìa nghi hoặc ngẩng đầu nhìn về hướng con trai ngốc đang nhìn, kinh ngạc phát hiện thực sự có một người quần áo rách rưới đang dò dẫm bước ra khỏi núi, còn chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt đã thấy người kia ngã thẳng xuống.
"Người, ngã rồi!"
Lý Đại Quý vội thả cuốc xuống chạy tới, bàn tay đẫm mồ hôi lay lay Khương Trà nằm ngã trên đất, "Tỉnh dậy, tỉnh dậy."
Đẩy mấy cái vẫn không có phản ứng, Lý Đại Quý do dự một lát, cúi người bế Khương Trà đang hôn mê lên, đồng thời nói với đứa con trai ngốc đang tò mò chạy đến bên mình: "Phú Quý, nhặt cuốc lên."
"Người!"
"Cha biết là người rồi, nhặt cuốc lên, chúng ta về nhà."
Cả khuôn mặt Khương Trà vùi trong vòng tay Lý Đại Quý, bên mũi tràn ngập mùi mồ hôi từ công việc đồng áng, cậu khó chịu nín thở, nhưng ngay sau đó đã hoàn toàn thả lỏng để trông như đang ngất thật.
Lý Đại Quý ôm người chạy về nhà, đặt cậu lên giường, múc một gáo nước lạnh từ vại nước lớn trước nhà, lúc quay vào nhìn thấy Lý Phú Quý đang chơi đùa với ngón tay của người kia, vội vàng ngăn cản, "Phú Quý! Không được động tay động chân với người khác!"
Lú Phú Quý rụt tay lại, nhưng rất nhanh lại nắm lấy tay Khương Trà nắn bóp, nghiêm túc nhìn Lý Đại Quý đang cầm gáo nước lạnh đến gần, "Người! Mềm mềm!"
"Tránh ra." Đẩy con trai ngốc sang một bên, Lý Đại Quý đỡ Khương Trà ngồi dậy, đưa gáo nước lên môi cố gắng đút cho cậu một ít nước, thấy Khương Trà hợp tác uống một ngụm, y mừng rỡ vội tiếp tục cho cậu uống nước.
Sau khi uống nửa gáo nước lạnh, Khương Trà uống không nổi nữa, dựa vào trong ngực Lý Đại Quý giả vờ ngất thêm một lúc, đến khi được đặt lên giường lần nữa, cậu mới từ từ mở mắt, nhẹ kêu một tiếng.
Bạn thấy sao?