Chương 62: 3.9: Vượt qua ranh giới người thuê và được thuê
Phó Uyên nhận thấy Khương Trà ngày càng căng thẳng khi đối mặt với mình, sự căng thẳng dường như trộn lẫn với một chút tội lỗi, mỗi khi anh nhìn sang, luôn có thể bắt gặp một ánh mắt hoảng sợ.
Sau khi nhìn Khương Trà ra khỏi phòng, Phó Uyên nhấc chăn lên, di chuyển mắt cá chân, sau đó từ từ nhấc chân lên, thực hiện thành công động tác này, anh mới thả lỏng kéo chăn lại, cảm thấy khá hài lòng với tiến độ hồi phục của mình.
Tâm trạng vui vẻ này bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại.
Phó Uyên cau mày, cúp điện thoại, chặn số của Trần Văn Tĩnh.
Ting.
Trần Văn Tĩnh: Đừng giận nữa, em thừa nhận em có hơi vội vàng, nhưng đã nhiều năm như thế anh cũng không chủ động bày tỏ, em có thể làm gì? Đừng cố tình dùng Khương Trà chọc tức em, nếu không em giận thật đấy!
Phó Uyên âm thầm xóa bạn bè wechat với Trần Văn Tĩnh, nghĩ đến Khương Trà mấy hôm nay luôn cầm điện thoại trên tay, lông mày anh hơi nhíu lại.
Rốt cuộc là đang giấu anh làm cái gì?
Ngay khi Phó Uyên đang suy nghĩ về vấn đề này, một người bạn trong vòng bạn bè đã gọi tới, kể từ khi bị tai nạn xe hơi anh ít liên lạc với thế giới bên ngoài hơn, lúc anh bắt máy, anh còn tưởng sẽ trò chuyện vài cậu, không ngờ đối phương lại dùng giọng điệu hóng hớt, "Cậu đang yêu đương à?"
"Hử?"
"Cậu không biết à? Giờ trên mạng đều đang tìm kiếm "người yêu" của cậu đấy."
Phó Uyên tưởng rằng hắn đang nói Trần Văn Tĩnh, cau mày nói: "Tôi cùng cậu ta không có quan hệ gì cả."
"Không có quan hệ?" Bên kia điện thoại truyền đến một tiếng thở dài tiếc nuối, "Vậy cậu nên ra mặt làm rõ, rất nhiều người cho rằng người kia là người yêu cậu kìa."
Cúp điện thoại, Phó Uyên cáu kỉnh mở weibo, nhưng vô số bài đăng đều không liên quan gì đến Trần Văn Tĩnh, thay vào đó đều chỉ vào một tài khoản có tên Điểm Điểm Tích Tích, anh vô thức nhấp vào.
-⁄(⁄ ⁄·⁄ω⁄·⁄ ⁄)⁄, không muốn rời xa tiên sinh.
-Hôm nay đụng phải tiên sinh rồi, không biết tiên sinh có tức giận không, tiên sinh càng ngày càng đẹp trai.
- Hôm nay đã làm sai một việc, rất sợ tiên sinh không vui, không muốn rời xa tiên sinh.
- Hôm nay tiên sinh lại khen tôi nấu ăn ngon nữa. Vui vẻ.
- Mong tiên sinh sẽ sớm khoẻ lại, nhưng cũng không muốn ngày nào đó phải rời xa tiên sinh.
Khi nhìn thấy những status này, Phó Uyên lập tức nhận ra đây là tài khoản của Khương Trà, anh cẩn thận xem ngày đăng status và nhớ lại những gì đã xảy ra hôm đó.
Là ngày họ ở trong xe...là ngày đó...
Phó Uyên đọc tất cả status của Khương Trà, phát hiện ra tâm ý Khương Trà thay đổi từ một đêm cách đây ba tháng... là ngày sinh nhật của Khương Trà, sau khi tình cờ biết được việc này, anh đã chuẩn bị cho Khương Trà một món quà nhỏ.
Bạn thấy sao?