Chương 60: 3.7: Hôn môi phá trinh
Khương Trà nắm chiếc ly rỗng chờ vài phút, một luồng nhiệt nóng hổi xuyên qua cơ thể, cúi xuống đặt chiếc ly xuống đất, lúc ngẩng đầu lên, có một cô gái đeo đầy đá quý đang đứng trước mặt cậu.
"Xin chào." Cô gái mỉm cười đưa cho Khương Trà một ly rượu khác, "Tôi vừa nghe nói cậu là hộ sĩ chăm sóc Phó Uyên?"
"Ừm."
"Cậu có muốn đổi việc không?"
Khương Trà và cô gái nhìn nhau mấy giây, xác nhận nhìn thấy tính xâm lược trong mắt đối phương, lắc đầu: "Không có hứng thú, tôi rất hài lòng với tình hình cuộc sống hiện tại."
Nghe được hàm ý trong lời Khương Trà, cô gái tiếc nuối hỏi: "Cậu xác định mình không có chút hứng thú nào à?"
Khương Trà vừa định trả lời đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cãi vã kịch liệt, cậu vội vàng chạy vào, nhìn thấy Trần Văn Tĩnh đang ôm cổ còn ngồi trên chân Phó Uyên, Phó Uyên thì đầy mặt u ám cố gắng đẩy Trần Văn Tĩnh ra.
Nhưng đôi chân bất tiện khiến Phó Uyên không thể hoàn thành động tác đẩy Trần Văn Tĩnh ra.
"Tiên sinh!"
Khương Trà lao tới bẻ tay Trần Văn Tĩnh ra, sau khi có người giúp đỡ, Phó Uyên thành công đẩy Trần Văn Tĩnh đang đỏ mặt khỏi người mình, điều khiển xe lăn nhanh chóng tạo khoảng cách, trầm giọng nói: "Khương Trà, về nhà."
"Phó Uyên..."
Khương Trà chặn Trần Văn Tĩnh đang muốn lôi kéo Phó Uyên lại, đi theo Phó Uyên với khuôn mặt đỏ bừng.
Tiếng ồn mà bọn họ tạo ra không quá lớn, những người còn lại cơ bản đều đắm chìm trong niềm vui của riêng mình, ngoại trừ cô gái đến trò chuyện với Khương Trà, hầu như không ai để ý đến chuyện đang xảy ra bên kia, cho đến khi họ chú ý đến Phó Uyên và Khương Trà rời đi, lúc này mới có người bắt đầu thảo luận.
Nhưng việc này không liên quan gì đến Khương Trà và Phó Uyên. Sau khi đặt xe lăn của Phó Uyên vào cốp xe, Khương Trà quay lại khởi động xe, lái đi khoảng mười phút, tay cậu run đến mức không giữ được vô lăng.
"Tiên, tiên sinh, chúng ta tìm một người lái xe, được không?"
Phó Uyên từ khi lên xe đã nhắm mắt, khi nghe thấy giọng nói run rẩy của Khương Trà mới nhận ra có gì đó không ổn, anh mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt Khương Trà đỏ bừng, đôi tay cầm vô lăng run rẩy, khàn khàn hỏi: "Cậu đã uống nửa ly rượu kia?"
Khương Trà dùng sức nuốt khan, "Uống, uống rồi."
"Dừng xe, gọi tài xế."
Khương Trà lập tức đỗ xe bên đường, run rẩy lấy điện thoại ra, mở ứng dụng gọi tài xế, đến khi mở cửa bước xuống xe, chân cậu đã bủn rủn đến mức không thể đứng vững được.
Cậu khó nhọc mở cửa hàng ghế sau, bước lên, nằm nửa người trên ghế sau, nhìn chằm chằm Phó Uyên phía trước, khàn giọng hỏi: "Tiên sinh có muốn xuống ghế sau không?"
"Không cần."
Khương Trà ậm ừ rồi nằm xuống, chút tỉnh táo còn lại cho phép cậu kiềm chế bản thân không đưa tay chạm vào cặc nhỏ cương cứng và lồn non đang nhỏ nước bên dưới.
Bạn thấy sao?