Chương 59: 3.6: Ngủ trong lòng Phó Uyên
Sau khi Phó Uyên tỉnh dậy, anh nằm trên giường vài phút rồi đưa tay kéo chiếc xe lăn đến trước mặt, khéo léo di chuyển cơ thể lên xe lăn, xe lăn hướng về phía cửa.
Ra khỏi phòng, thấy đèn trong phòng tắm sáng lên, Phó Uyên dừng xe lăn lại, hỏi: "Khương Trà?"
Chờ đợi một lúc, không nghe thấy âm thanh nào phát ra.
Phó Uyên điều khiển xe lăn về phía trước, thấy cửa phòng tắm mở, tưởng Khương Trà quên tắt đèn nên tiếp tục đi vào phòng tắm, những gì nhìn thấy sau đó khiến Phó Uyên cứng đờ tại chỗ.
"Ưm..." Khương Trà dường như không hề chú ý tới Phó Uyên đã đi vào, cậu cắn môi dưới khẽ hừ một tiếng, nhẹ nhàng xoa xoa hột le nhạy cảm của mình, nhưng vì ngồi trên một chiếc ghế nhỏ nên không thuận tiện cho lắm, cậu thở dài mở mắt ra.
Vừa định đứng dậy liền nhìn thấy Phó Uyên đang yên lặng điều khiển xe lăn di chuyển ra ngoài: "Tiên, tiên sinh!" Khương Trà sợ đến mức trượt khỏi ghế, hai chân dang rộng ngã xuống đất.
Lồn non mới nhìn thoáng qua liền lập tức lộ ra trước mắt Phó Uyên.
Phó Uyên điều chỉnh phương hướng, dùng tốc độ nhanh nhất đẩy xe lăn ra ngoài, nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo phía sau, trầm giọng nói: "Mặc quần áo vào!"
Khương Trà phản ứng lại, nhanh chóng quay lại phòng tắm mặc quần áo vào, mang chân trần và khuôn mặt đỏ bừng đi ra trước mặt Phó Uyên, lúng túng nắm vạt áo của mình "Xin, xin lỗi..."
Phó Uyên tỉnh táo lại nói: "Không cần xin lỗi." Lại mất mấy giây mới nói: "Tôi muốn đi tắm."
"Tôi đi pha nước nóng." Khương Trà giống như muốn lao vào phòng tắm pha nước nóng ngay lập tức, lúc Phó Uyên lại đi vào, cậu không tự nhiên muốn bước tới giúp đỡ, nghe được Phó Uyên kêu mình ra ngoài, cả người đều thả lỏng.
Lúc này đối mặt với Phó Uyên thì thật xấu hổ.
Một lúc lâu sau, ngoài cửa vang lên giọng nói của Khương Trà: "Tiên sinh, tôi ở ngay ngoài cửa, nếu cần giúp đỡ thì cứ gọi tôi."
Phó Uyên không trả lời, yên lặng vặn nước trong bồn tắm, cầm vòi sen xả sạch bọt trên người, mới phát hiện mình không có khăn tắm hay quần áo để thay....
Bị cảnh tượng Khương Trà thủ dâm chân động tới mức quên hết thảy.
Lồn nhỏ hồng hào non nớt lộ ra lucd Khương Trà ngã xuống đất vô tình hiện lên trong đầu.
Một cảnh tượng trước giờ chưa từng nghĩ tới.
Phó Uyên giơ tay xoa xoa giữa trán, xua đi những ý nghĩ không đúng đắn, lớn tiếng nói: "Tôi không mang khăn tắm và quần áo để thay."
"Tôi đi lấy!"
Khương Trà chạy vào phòng Phó Uyên tìm một bộ đồ ngủ, sau đó đi ra ban công lấy chiếc khăn tắm đang phơi, rồi nhanh chóng chạy trở lại cửa phòng tắm, sau khi được Phó Uyên cho phép cậu mới mở cửa, đỏ mặt bước vào, đặt quần áo và khăn tắm lên xe lăn rồi nhanh chóng ra ngoài.
Cơ bản là xấu hổ khi ở trong phòng tắm với Phó Uyên đang nude.
Khương Trà đứng ở cửa chờ Phó Uyên đẩy xe lăn ra ngoài, cả người đều căng thẳng: "Tiên, tiên sinh..."
Bạn thấy sao?