Chương 57: 3.4: Rời khỏi nhà Phó Uyên
Jack ôm khuôn mặt bị tát của mình, bất lực nói: "Tôi chỉ muốn chào hỏi một tiếng thôi."
"Chào hỏi cần hôn à?!"
Nghe vậy, không chỉ Phó Uyên cau mày, mà Trần Văn Tĩnh cũng ném ánh mắt bất mãn về phía Jack, không phải hắn không hài lòng với việc Jack trêu chọc Khương Trà, mà là cảm thấy hắn ta không biết chọn thời điểm và cơ hội.
Biết hắn và Phó Uyên ở bên trong, chẳng lẽ không thể chọn địa điểm và thời điểm khác để tán tỉnh Khương Trà à?
Jack ngây thơ giải thích: "Tôi thực sự chỉ muốn hôn lên mu bàn tay của em để chào hỏi thôi."
Đáng tiếc vì hôm qua chơi xe rung, cùng với những lời hắn ta nói với Trần Văn Tĩnh, cho dù chỉ hôn mu bàn tay Khương Trà theo nghi thức chào hỏi bình thường, bọn họ cũng sẽ không tin.
"Anh chính là đồ lưu manh!" Hai mắt Khương Trà đều đỏ lên , "Tiên sinh, anh ta không phải người tốt!"
"Phó Uyên." Trần Văn Tĩnh chặn giữa Jack cùng Phó Uyên, "Chắc chắn có hiểu lầm, em sẽ hỏi kỹ xem rốt cuộc là chuyện gì."
Nhìn thấy Trần Văn Tĩnh không chút do dự đẩy Jack ra, ánh mắt Phó Uyên rơi vào cánh tay đang ôm eo Trần Văn Tĩnh của Jack, cho đến khi hai người biến mất khỏi góc tường, anh bình tĩnh quay lại nhìn Khương Trà vẫn đang dùng sức chùi tay, nói: "Vào rửa tay đi."
"Được! Tiên sinh vào trước đi."
Lúc Phó Uyên điều khiển xe lăn đi vào, Khương Trà cũng đi theo, cẩn thận rửa tay bằng nước, dùng khăn giấy lau sạch rồi nhìn về phía cửa.
Phó Uyên nhìn ra suy nghĩ của cậu, nghiêm mặt nói: "Ra xe chờ tôi."
Khương Trà vội vàng lắc đầu: "Tôi đợi tiên sinh cùng đi."
"Tôi không cần cậu giúp gì cả, ra xe đi."
"Không đi, đợi tiên sinh."
Cứng đầu như trong dự liệu.
Trần Văn Tĩnh không ở bên ngoài quá lâu, hắn nhanh chóng mở cửa đi vào, liếc nhìn Khương Trà một cái, mỉm cười nhìn Phó Uyên: "Xem xét thế nào rồi? Có muốn thuê em không?"
"Không."
Trần Văn Tĩnh bất đắc dĩ đi đến trước mặt Phó Uyên: "Tuy biết anh sẽ trả lời như vậy, nhưng vẫn làm cho em hơi tổn thương đấy. Đi thôi, chúng ta đi tìm nhà hàng vừa ăn cơm vừa nói chuyện."
Hắn không có ý định giải thích bộ dáng vừa rồi của Jack, hắn quá tự tin vào bản thân, không cảm thấy quan hệ của mình với Phó Uyên sẽ bị người ngoài ảnh hưởng, cho nên căn bản không cần để ý.
Phó Uyên không có tâm trạng đi ăn cùng Trần Văn Tĩnh nên từ chối lời đề nghị đi ăn cùng nhau, đeo khẩu trang và kính râm rồi cùng Khương Trà quay lại xe, anh cau mày nhìn Trần Văn Tĩnh đuổi theo mình đến ngoài cửa xe.
"Đã lâu không về Trung Quốc, còn chưa biết anh ở chỗ nào, em cũng muốn đến thăm chỗ ở hiện tại của anh, đừng bảo không chào đón em đấy nhé?" Hắn kéo cửa xe ra, ngạc nhiên phát hiện cửa xe đã khóa, "...Ý anh là gì? Anh thực sự không chào đón em à?"
Bạn thấy sao?