🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi

[Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi


Chương 55: 3.2: Bắt gặp bạch nguyệt quang cùng bạn chịch chơi xe rung

Ba giờ chiều, Khương Trà và Phó Uyên đội mũ, bị khẩu trang, đeo kính râm đi ra gara, cậu đỡ anh lên ghế phụ, cúi xuống thắt dây an toàn cho Phó Uyên: "Tiên sinh, ngài đợi một chút."

Phó Uyên: "..." Lần đầu tiên thấy một hộ sĩ lại để chủ thuê ngồi ghế phụ.

Nhìn thấy trên trán Khương Trà lấm tấm mồ hôi, Phó Uyên không hề soi mói bắt cậu đưa mình ra ghế sau, lặng lẽ nhìn bùa bình an treo ở cửa xe, sau khi Khương Trà cất xe lăn đi rồi mở cửa bước vào, anh đột nhiên đưa tay giật bùa bình an ra.

Đưa cho Khương Trà vừa thắt dây an toàn: "Lát nữa vứt nó đi."

"Được ạ."

Xe khởi động, từ từ rời khỏi gara.

Khi chiếc xe hòa vào dòng xe cộ, Phó Uyên từng bị tai nạn xe hơi nghiêm trọng, theo bản năng siết chặt nắm tay, theo thời gian, thần kinh căng cứng hơi giãn ra dưới kỹ năng lái xe ổn định của Khương Trà.

Anh khàn khàn nói: "Lái rất ổn định."

"Cảm ơn tiên sinh ~"

Phó Uyên hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Khương Trà đầy năng lượng trong giây lát, không có ý định giao tiếp nữa, nhắm mắt chờ đợi chuyến hành trình không mấy dễ chịu này kết thúc.

Xe dừng lại, tảng đá trong lòng Phó Uyên cũng rơi xuống đất, hơi thở dồn dập tại lúc Khương Trà đặt xe lăn bên ngoài ghế phụ đã hoàn toàn lấy lại bình tĩnh.

"Tiên sinh, tôi cõng ngài xuống."

Nhìn thấy Phó Uyên đã tháo dây an toàn, Khương Trà giúp anh điều chỉnh góc độ, khi chuẩn bị cúi xuống đỡ anh đứng lên, nhìn thấy trên cổ Phó Uyên phủ một lớp mồ hôi, cậu nhanh chóng lấy từ túi ra một gói giấy.

Ý thức được cậu định làm gì, Phó Uyên lắc đầu: "Không cần."

"Cần mà." Khương Trà lấy ra một tờ giấy lau mồ hôi cho Phó Uyên, dùng khăn giấy thọc ngón tay vào cổ áo anh, "Tiên sinh, đây là công việc của tôi."

Phó Uyên cau mày.

Khương Trà nhanh chóng lau mồ hôi lạnh trên lưng Phó Uyên, cúi xuống đỡ anh lên xe lăn, cẩn thận hộ tống Phó Uyên đến phòng riêng đã đặt trước, vì đang đứng nên cậu có thể nhìn thấy bên trong qua ô kính tròn ở cửa phòng.

Vừa lúc nhìn thấy một người đàn ông tóc vàng đang hôn một người đàn ông tóc dài khác.

Khương Trà vội vàng giơ tay gõ cửa, Phó Uyên đẩy cửa ra.

Lúc hai người đẩy cửa bước vào, người đàn ông tóc vàng và người đàn ông tóc dài khác đã tách ra, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, thứ cậu để ý đầu tiên là người đàn ông tóc dài, trực giác nói với cậu đây là bạch nguyệt quang của Phó Uyên.

Quả nhiên, người tóc dài vừa nhìn thấy Phó Uyên liền bật cười: "Phó Uyên, đã lâu không gặp."

Phó Uyên cởi khẩu trang và kính râm xuống: "Đã lâu không gặp."

"Anh vẫn đẹp trai như xưa." Trần Văn Tĩnh mỉm cười khen ngợi, sau đó giới thiệu: "Đây là Jack, bạn em. Vừa khéo ấy đến đây du lịch nên em đưa anh ấy đi cùng. Anh không phiền chứ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...