Chương 65: 3.12: Đeo nhẫn vào ngón áp út
Nửa đêm Khương Trà đang ngủ thì bị tiếng chuông cửa đánh thức, cậu mơ mơ màng màng mở mắt, đang định đứng dậy mở cửa, nhưng còn chưa kịp ngồi dậy, Phó Uyên đã ôm cậu thật chặt. "Có người bấm chuông." Cậu giãy giụa mấy lần, rất nhanh lại bị Phó Uyên dỗ vào giấc ngủ.
Sau khi xác định Khương Trà đã ngủ, Phó Uyên đưa tay cầm lên chiếc điện thoại trên bàn đầu giường, thấy trong điện thoại đang tắt tiếng có vô số cuộc gọi nhỡ, mở ra thấy đầy thông báo tin nhắn.
Sau khi xem qua và trả lời một số tin nhắn tương đối quan trọng, anh tắt điện thoại đặt lại lên bàn cạnh giường, nhìn Khương Trà đang ngủ ngon lành trong vòng tay mình, đưa tay nhéo nhẹ tai cậu.
"Ưm..." Khương Trà vô thức quay đầu đi cố gắng tránh né, cuối cùng cũng không tránh được, cau mày bực bội đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang chọc ghẹo lỗ tai mình.
Phó Uyên ngừng động tác, dịu dàng ngắm Khương Trà.
Quyết định đúng đắn nhất mà anh đưa ra kể từ sau vụ tai nạn xe hơi có lẽ là giữ Khương Trà lại, và khi nhận ra mình bị cậu hấp dẫn, quyết đoán đề nghị thử yêu.
Có lẽ nhận ra chủ nhà không ra mở cửa nên tiếng chuông dai dẳng vang lên cuối cùng cũng dừng lại.
Khi Khương Trà tỉnh dậy đã là hơn mười giờ sáng hôm sau, kể từ khi cậu và Phó Uyên làm tình trên ghế sofa, thời gian dậy sớm thường lệ đã bị hoãn lại, đã lâu rồi cậu không thể thức dậy làm bữa sáng.
"Dậy rồi à."
"Dạ." Khương Trà nương theo sức lực của cánh tay đặt trên eo anh, trèo lên người Phó Uyên, sau đó nhắm mắt cọ cọ cằm và mặt anh, giọng nói vừa tỉnh ngủ vẫn khàn khàn, "Hôm nay lại không nấu bữa sáng."
"Không sao cả, tối qua đã ăn trước rồi mà, mùi vị không tồi."
Nghe thấy Phó Uyên nghiêm túc nói, khuôn mặt trắng nõn của Khương Trà lập tức đỏ lên: "Anh nói nhảm gì đó!"
"Nói nhảm chỗ nào?" Phó Uyên xoa xoa lưng Khương Trà, thấp giọng hỏi: "Tối qua em ăn chưa no sao?"
Mặt Khương Trà đỏ lên, giơ tay bịt miệng Phó Uyên, hung dữ nói: "Đừng nói nữa!"
Phó Uyên cười nhẹ hai tiếng, thấy lỗ tai Khương Trà xấu hổ đỏ bừng, liền thôi trêu chọc, vỗ nhẹ lưng vậu: "Đứng dậy nào."
Sau khi đứng dậy tắm rửa, Khương Trà chạy vào bếp mở tủ lạnh nhìn xem, thấy trong tủ gần như trống không nên quay vào thay quần áo chuẩn bị ra ngoài mua đồ.
"Anh đi với em."
"Không cần, em tự đi được mà."
Phó Uyên không nói nhiều, chỉ lấy hai cái khẩu trang, đeo một cái cho Khương Trà rồi đeo vào cho mình, nhìn Khương Trà đứng ngơ ngác trước mặt nói: "Đi thôi."
Vừa lái xe ra khỏi gara, một bóng người đột nhiên lao tới phía trước xe, Khương Trà sợ hãi vội vàng đạp phanh, phát hiện người chặn xe chính là Trần Văn Tĩnh, cậu cau mày khó chịu hạ cửa xe xuống, "Anh đang làm gì thế!"
Trần Văn Tĩnh liếc nhìn Khương Trà, đi vòng sang bên kia, nhìn chằm chằm Phó Uyên không chịu mở cửa, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Tối qua anh đăng bài kia lên weibo là có ý gì? Cố tình chọc giận tôi đúng không?"
Bạn thấy sao?