Chương 37: 2.5: Bỏ thuốc, đút vào
Ngụy Nam Dật là võ giả, một chút lực tác động lên tay, khiến Khương Trà đau đến bật khóc: "Đau..."
Ngụy Nam Dật nghe cậu kêu đau liền thả tay ra, Khương Trà cố chịu đựng cơn đau ở cổ tay, lập tức trèo lên người Ngụy Nam Dật, nhấc mông đến chỗ nhạy cảm nơi bụng dưới của hắn rồi ngồi xuống, vừa lúc chuẩn bị chui ra khỏi chăn hôn hắn, đôi bàn tay to lớn đã giữ lấy eo đặt cậu lên giường.
"Biểu ca--"
"Suỵt, đừng nói nữa."
Khương Trà do dự một chút, sau đó ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Ngụy Nam Dật đau đầu xoa xoa lông mày, hắn cho rằng chỉ cần không coi như không có gì thì có thể an tâm trải qua ba ngày này, nhưng không ngờ bé ngoan lại có ý định vụng trộm nhân lúc hắn ngủ, nếu không phải hắn rất cảnh giác, hiện tại đã xảy ra chuyện gì?
Chẳng trách lúc sau lại không nhắc đến chủ đề sinh hay không sinh với hắn nữa.
Trong phòng không có ánh sáng, Khương Trà chỉ mơ hồ nhìn thấy thân hình của Ngụy Nam Dật, thấy hắn đã lâu không cử động, cậu hoảng sợ chạm vào tay Ngụy Nam Dật, nắm lấy ngón tay của hắn, nhẹ giọng hỏi: "Biểu ca, ngươi giận à?"
"Không." Ngụy Nam Dật bất đắc dĩ thở dài: "Bé ngoan, ta nói cho ngươi lần cuối, ta không cần ngươi sinh con cho ta, cũng không cần lưu lại huyết mạch."
Vốn dĩ hắn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng nghĩ tới việc Khương Trà ban ngày từ bỏ việc sinh con cho hắn, ban đêm lại lẻn vào chăn chạm vào nòi giống của mình, hắn liền đè nén lời nói vừa ra khỏi miệng.
"Sau khi trời sáng, ngươi đi tìm người dẫn ngươi vào cung, lập tức xuất cung."
"Ta không muốn! Ta sẽ không đi!"
"Nghe lời."
"Không muốn!" Khương Trà buông tay Ngụy Nam Dật ra, quay lưng về phía hắn nằm xuống, "Cho dù bây giờ có rời đi, ta cũng sẽ quay lại."
Những lời này ngay lập tức đánh bại ý định dùng vũ lực đuổi cậu đi của Ngụy Nam Dật.
Ngụy Nam Dật đau đầu nhìn Khương Trà, không thể làm gì được.
Nghe thấy tiếng người đứng dậy sau lưng, Khương Trà vẫn nằm quay lưng về phía Ngụy Nam Dật, khi có động tĩnh từ chiếc giường nhỏ bên ngoài, cậu liền đứng dậy khỏi giường, đi ra ngoài trong bóng tối, chưa bước được hai bước thì đã bị vấp vào ghế ngã sóng xoài.
Nguỵ Nam Dật vội vàng đứng dậy, lao tới đỡ Khương Trà đang ngã trên mặt đất lên: "Đụng ngã chỗ nào?"
"Không cần ngươi lo."
Ngụy Nam Dật bất lực bế Khương Trà trở lại giường, sau khi đặt ngươi lên giường, hắn tìm mồi lửa châm đèn nhìn Khương Trà đang rưng rưng nước mắt, đi tới kiểm tra tay chân cậu, không thấy bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thoả hiệp: "Ta sẽ không ngủ bên ngoài, ngươi cũng đừng như vậy nữa, được không?"
"Được."
Nhưng Ngụy Nam Dật rất nhanh đã nhận ra việc cậu nói được, chỉ là hứa với hắn là sẽ không làm loạn.
Chỉ trong ba ngày, Nguỵ Nam Dật đã bị tấn công vô số lần bằng nhiều cách khác nhau, có khi hắn đang tắm, Khương Trà thậm chí còn xông vào lao tới vòng tay hắn, hắn rất kiềm chế sợ làm Khương Trà bị thương, Khương Trà lại nắm lấy thằng em hắn, nếu như không phải kịp thời ném người ra ngoài, có lẽ sẽ thành chuyện cười.
Bạn thấy sao?