Chương 36: 2.4: Trốn trong chăn mò cua biểu ca
Ngụy Nam Dật vốn muốn mềm mỏng thuyết phục Khương Trà từ bỏ ý nghĩ sinh cho hắn một đứa con, nhưng giờ xem ra, biện pháp ôn hòa cũng vô dụng, hắn cau mày, nhịn xuống ý muốn tiến tới an ủi cậu, nghiêm mặt nói: "Mặc kệ các người nghĩ gì, ta không cần ngươi sinh con cho ta."
Nhìn thấy khóe mắt Khương Trà rưng rưng, hắn dịu giọng nói: "Ngươi chỉ có thể ở cùng ta ba ngày, ba ngày sau phải rời cung."
Khương Trà rưng rưng ngẩng đầu nhìn Ngụy Nam Dật vài giây, cắn môi dưới, chạy đến bên cửa sổ lúc trước Ngụy Nam Dật ngồi, không nói một lời, sau khi ngồi xuống thì nằm bò ra cái bàn trước mặt, bộ dáng không muốn giao tiếp nữa.
Chắc là khóc rồi.
Vẻ mặt nghiêm túc của Ngụy Nam Dật đã không thể duy trì được nữa.
Hắn đi về phía Khương Trà đang nằm trên bàn, vươn tay ôm lấy cậu, nắm lấy bàn tay đang vùng vẫy: "Bé ngoan, ngươi nghe ta nói."
Sức lực nhỏ bé của Khương Trà giống như gãi ngứa cho Ngụy Nam Dật, thật sự không thể tránh được, cậu trừng mắt nhìn Ngụy Nam Dật, tức giận nói: "Ngươi muốn nói gì?"
Ánh mắt Nguỵ Nam Dật rơi vào đôi mắt đẫm lệ của Khương Trà, bất lực nói: "Ta không muốn ngươi hy sinh vì ta——"
"Ta không thấy đó là hy sinh!"
"Bé ngoan, nghe ta nói trước đã."
Khương Trà đưa tay lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Ngươi nói đi."
Ngụy Nam Dật đưa tay cởi chiếc mũ cản trở trên đầu Khương Trà, nhỏ giọng nói: "Hy vọng sau này ngươi có thể thành thân sinh con với cô nương mình yêu..." Giọng nói của hắn chợt dừng lại, nghĩ tới bên dưới bé ngoan nhà hắn còn có bộ phận kia, hắn tiếp tục nói thêm: "Nếu ngươi không thích cô nương, thì cũng có thể thành thân với nam nhân mình yêu."
"Vì nam nhân ngươi yêu sinh con đẻ cái, chứ không vì ta."
"Biểu ca là người ta yêu thương!"
"Điều đó khác."
Ngụy Nam Dật đưa tay lau nước mắt cho Khương Trà, ngón tay cái chai sạn lau rất nhẹ thế nhưng khóe mắt Khương Trà vẫn đỏ lên, hắn nhanh chóng bỏ tay xuống, "Ngươi đối với ta là tình thân."
Khương Trà cắn môi dưới, ánh mắt mơ hồ nhìn Nguỵ Nam Dật một lát, đột nhiên hỏi: "Ngươi thật sự không chịu để ta sinh cho ngươi một đứa con."
"Đúng vậy."
"Ồ, ta hiểu rồi."
Ngụy Nam Dật nhìn Khương Trà bỗng nhiên bình tĩnh lại, không cần suy nghĩ cũng biết cậu nhất định vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn cảm thấy lời mình nói đã rất rõ ràng, cho nên cũng không tiếp tục thuyết phục.
Dù sao chỉ cần hai ngày nữa đưa bé ngoan rời cung, không cần xoắn xuýt sinh hay không sinh nữa.
Khương Trà dường như đã thực sự chấp nhận sự thật mình không thể sinh con cho Ngụy Nam Dật, ngoan ngoãn ăn chân gà hắn mang về rồi đi vào phòng sau ngủ.
Mãi đến bữa tối Khương Trà mới tỉnh dậy.
Dù sao cậu vẫn còn ở trong cung, thái giám ở đây đều là tai mắt của hoàng đế, Khương Trà không có gan làm biếng, cậu ăn mặc chỉnh tề rồi tới phòng bếp lấy đồ ăn.
Bạn thấy sao?