Chương 35: 2.3: Cho ta sinh con, ta sẽ nghe lời
Ngụy Nam Dật kinh hãi suýt nữa đâm vào cửa, bàn tay đang nắm chốt cửa rụt lại, đau đầu nhìn Khương Trà đang trông mong nhìn mình, xét thấy hoàn cảnh bây giờ không phù hợp, vì thế hắn tạm thời nén ý muốn sửa lại tâm tư hoang đường của cậu.
Nhảy ra ngoài cửa sổ gần bức tường sân, một thân đồ đen hòa vào màn đêm một cách hoàn hảo.
Khương Trà nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, quay lại giường, nhặt bộ quần áo tối qua mình mặc vào, gấp chăn lại đặt chung với gối, đảm bảo phòng đạt tiêu chuẩn thái giám phụ trách giao cho, sau đó bước tới cửa, quan sát chuyển động qua khe cửa.
Nơi cậu sống ở rất xa nên dù có dán mắt vào khe cửa cũng chẳng nhìn thấy gì.
Khi sắc trời sáng hơn một chút, cuối cùng cũng có động tĩnh từ phòng bên cạnh, Khương Trà cẩn thận mở cửa, thấy có thái giám đi ra, cậu theo thái giám kia đi rửa mặt, làm xong nhiệm vụ trong ngày, sau đó giải tán.
Vì lãnh cung gần như là viện tử độc lập trong cung, lại có rất ít thái giám phục vụ nên Khương Trà cứ thế được giao công việc chẻ củi, bàn tay chẻ củi nửa ngày đã nổi bỏng nước.
Đồ ăn cũng không ngon.
Nhìn bát canh trong veo không hề có váng dầu trước mặt, Khương Trà im lặng thở dài, vừa định bê lên húp thì đã bị một thái giám xông vào tóm lấy cánh tay chạy ra ngoài.
"Công, công công?"
Thái giám phụ trách túm lấy Khương Trà vội vàng đi tới bên ngoài viện tử hôm qua bọn họ không được vào, tự mình chỉnh đốn cung phục, dò xét nhìn chằm chằm Khương Trà một lúc rồi nói: "Kể từ bây giờ ngươi không cần làm gì cả, chỉ cần tập trung chăm sóc tiểu chủ là được."
Nghe vậy, Khương Trà thiếu chút nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Dù rất kiềm chế nhưng trong mắt cậu không thể che giấu được sự vui mừng, thái giám phụ trách nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp thanh tú kia, lẩm bẩm trong lòng.
Chẳng lẽ tiểu chủ để ý tới bộ dáng của hắn, gọi hắn đến bên cạnh an ủi?
Thái giám phụ trách lo lắng cau mày, lại nhấn mạnh với Khương Trà những điều cần lưu ý khi chăm sóc Ngụy Nam Dật, đồng thời giúp cậu chỉnh lại chiếc mũ hơi nghiêng: "Vào đi."
Khương Trà bước vào sân dưới sự theo dõi thận trọng của thái giám phụ trách, cậu sợ bên trong còn có thái giám trông coi cho nên cứ cúi đầu bước vào, tới bên ngoài chính điện, cậu không dám tiến vào nữa, đứng ở cửa thận trọng hét lên: "Tiểu chủ, nô tỳ đến rồi."
Trong phòng truyền ra tiếng cười trầm thấp: "Vào đi, không có người ngoài."
Nghe thấy bên trong không có người khác, Khương Trà liền thả lỏng, đứng thẳng người chạy vào, lập tức nhìn thấy Ngụy Nam Dật đang ngồi bên cửa sổ đọc sách: "Biểu ca!"
"Ừ." Ngụy Nam Dật đặt sách xuống, vươn tay đỡ lấy Khương Trà đang phi tới, ôm người vào lòng: Ăn cơm chưa?"
Khương Trà đang ôm cổ Ngụy Nam Dật làm ra vẻ nịnh nọt, nghe được câu hỏi này, lập tức bất bình lắc đầu: "Vừa định ăn cơm đã bị công công kéo đi."
Bạn thấy sao?