🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi

[Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi


Chương 52: 2.20: Sau này tìm một nơi sơn thuỷ hữu tình ẩn cư thành hôn

Ngụy Nam Dật vốn định đi lấy nước lau bên dưới cho Khương Trà, nhưng lại nghĩ đã bắn vào trong rồi, nếu không đi tắm mà chỉ lau có thể cậu sẽ cảm thấy khó chịu, cho nên đi ra ngoài, trực tiếp mang bồn tắm vào.

Chuẩn bị để Khương Trà và Cố Lệ Thừa cùng nhau tắm rửa.

Sau khi được bế đi tắm rồi đưa về, suốt quá trình Khương Trà đều ngủ rất ngon lành, vừa lên giường liền nhấc chân gác lên chân Cố Lệ Thừa, hừ nhẹ một tiếng rồi nắm lấy tay y đặt lên thắt lưng mình.

Nhận nhẫm trẫm là Nguỵ Nam Dật rồi mà vẫn muốn trẫm phục vụ?

Chờ lâu mà không thấy được xoa, Khương Trà hừ một tiếng đẩy tay Cố Lệ Thừa, khi lòng bàn tay trên thắt lưng bắt đầu xoa nhẹ như thường lệ, cậu mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Khi Ngụy Nam Dật quay lại nhìn thấy Cố Lệ Thừa mặt lạnh lùng nhìn bé ngoan đang ngủ say, đoán rằng y vẫn còn tức giận vì bé ngoan nhận sai người, hắn lặng lẽ bước tới, cởi áo choàng ra treo lên rồi vén rèm lên giường.

Ôm lấy cơ thể Khương Trà từ phía sau.

Bị mùi hương quen thuộc ôm vào lòng, Khương Trà nhẹ nhàng ngâm nga thoái mái, đặt chân còn lại lên đùi Ngụy Nam Dật.

Nửa đêm Khương Trà tỉnh dậy đi tiểu, phát hiện mình nằm ở giữa Ngụy Nam Dật cùng Cố Lệ Thừa, nghĩ đến cảnh tượng ba người lúc chiều trên chiếc giường này, gương mặt nhanh chóng chuyển sang đỏ bừng.

Cậu cẩn thận rút tay ra khỏi áo Cố Lệ Thừa, nhẹ nhàng lay Ngụy Nam Dật dậy.

"Sao vậy?" Ngụy Nam Dật lập tức nắm lấy tay Khương Trà, "Chỗ nào không khoẻ?"

"Muốn đi nhà xí."

Nghe vậy lòng Ngụy Nam Dật trầm xuống, quấn Khương Trà trong áo choàng lớn, bế cậu xuống giường, rất nhẹ nhàng đi về phía cửa.

"Biểu ca......"

"Ừm?"

"Y không có phòng à? Sao lại muốn ngủ cùng chúng ta!"

"..."

Nghe được phiền muộn trong lời nói của Khương Trà, Ngụy Nam Dật nhất thời không biết nên trả lời vấn đề này thế nào, trên chiếc giường lớn phía sau, Cố Lệ Thừa đã tỉnh lại, vẻ mặt âm trầm nắm chặt hai tay.

Hỗn trướng!

Khi Ngụy Nam Dật ôm Khương Trà trở lại, phát hiện Cố Lệ Thừa không còn ở trên giường nữa, lập tức nhận ra có lẽ y đã nghe thấy lời cậu vừa nói, bất đắc dĩ đặt Khương Trà lên giường, chuẩn bị ra ngoài tìm Cố Lệ Thừa.

"Biểu ca..." Khương Trà nắm lấy tay Ngụy Nam Dật, đáng thương nói: "Muốn ngươi ngủ với ta."

"Được."

Ngụy Nam Dật lại nằm xuống giường, chuẩn bị dỗ Khương Trà ngủ rồi mới ra ngoài tìm Cố Lệ Thừa, nhưng điều hắn không ngờ là người chỉ cần leo lên giường là có thể ngủ thẳng cẳng lại mãi không ngủ được.

"Bé ngoan, không ngủ được à?"

"Ừm... có hơi." Khương Trà nắm lấy tay Ngụy Nam Dật đặt lên bụng mình, nhắm mắt lại cố ngủ, một lúc sau lại bực bội kéo tay hắn hắn đến thắt lưng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...