Chương 34: 2.2: Ta muốn sinh con cho biểu ca
Ngụy Nam Dật vòng tay qua eo Khương Trà, liếc nhìn đôi lông mày thanh tú xinh đẹp, nghĩ đến lúc giữa trưa nhìn thấy cậu, hắn khẽ cau mày, "Sao ngươi lại chạy vào cung làm thái giám?"
Nói xong, hắn sờ sờ thân dưới của Khương Trà, khi cảm nhận được nòi giống của cậu vẫn còn, thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng nhẹ thả lỏng một chút.
Khương Trà đỏ mặt, ngoan ngoãn để Ngụy Nam Dật sờ xong rồi thu tay về, nhỏ giọng giải thích: "Ta đến đây là có nhiệm vụ."
"Nhiệm vụ?"
"Ừ!" Khương Trà mạnh mẽ gật đầu, lùi khỏi vòng tay Nguỵ Nam Dật, lon ton chạy ra phía cửa cài then cửa cậu mở sẵn cho hắn, đóng cả cửa sổ trong ánh mắt nghi hoặc của Nguỵ Nam Dật, lại chạy đến kéo hắn tới chiếc giường không có nệm.
Nghĩ đến những gì mình sắp làm, khuôn vừa nguội đi của Khương Trà lại đỏ lên.
"Bé ngoan?"
"A?" Khương Trà hồi hồn, đỏ mặt đẩy Ngụy Nam Dật đang nghi hoặc lên giường, "Biểu ca, lát nữa ngươi có thể không nhìn ta được không?"
"Cái gì?" Ngụy Nam Dật thực sự không hiểu, "Sao không nhìn ngươi? Bảo bối, ngươi vừa mới nói có nhiệm vụ là có ý gì?"
"Chính, chính là... sinh con cho ngươi."
Bởi vì mấy lời cuối cùng Khương Trà nói quá nhỏ, ngay cả Ngụy Nam Dật cũng không nghe rõ, lúc hắn đang định hỏi lại thì nhìn thấy biểu đệ đang đứng trước mặt bắt đầu cởi thắt lưng.
Hắn vô thức hỏi: "Muốn nghỉ ngơi à?"
Khương Trà đỏ mặt, gật đầu rồi lại lắc đầu, ngón tay run rẩy kéo thắt lưng, bởi vì quá căng thẳng, cậu không những không thể cởi thắt lưng mà còn thắt nút lại, vầng trán trơn bóng lấm tấm mồ hôi, "Biểu, biểu ca, ngươi giúp ta đi!"
Ngụy Nam Dật nhịn không được đưa tay kéo tay Khương Trà ra, dễ dàng giúp cậu cởi nút thắt nơi thắt lưng, sau đó ngồi lên giường nhìn biểu đệ cởi bỏ bộ đồ thái giám.
Mãi đến khi Khương Trà cởi cung phục, bắt đầu cởi áo trong, Ngụy Nam Dật mới thấy có gì đó không đúng, "Bé ngoan, đừng cởi nữa." Hắn đưa tay nắm lấy tay Khương Trà.
Khương Trà mang vẻ mặt chán nản và xấu hổ liếc nhìn Nguỵ Nam Dật: "Vậy, vậy được rồi."
Cậu không còn cởi áo nữa mà trực tiếp kéo quần đến mông, Ngụy Nam Dật chưa kịp phản ứng cậu đã nhấc chân lên kẹp lấy cặp đùi rắn chắc của hắn,"Biểu ca....." Cậu nhắm mắt, căng thẳng dâng đôi môi đỏ mọng về phía trước, nói, "Bắt, bắt đầu thôi."
"..."
Tuy mấy năm nay Ngụy Nam Dật bị chiến tranh ngăn trở, mãi đến gần ba mươi tuổi chưa lập gia đình, nhưng ở trong quân doanh hắn đã thấy nghe quá nhiều, sao có thể không hiểu ý tứ của Khương Trà.
Tiểu biểu đệ của hắn liều lĩnh không sợ rơi đầu giả làm thái giám để vào cung, lẽ nào là vì chuyện này?
Ngụy Nam Dật im lặng ôm eo Khương Trà, nhìn thấy lông mi của cậu khẩn trương run rẩy, bất đắc dĩ hỏi: "Bé ngoan, nói cho ta biết rốt cuộc ngươi vào cung là vì nhiệm vụ gì."
Bạn thấy sao?