Chương 50: 2.18: Cưỡi trên mặt biểu ca
Nụ hôn kết thúc.
"Ừm..." Khương Trà hừ nhẹ một tiếng, muốn cúi người tiếp tục hôn lại bị Ngụy Nam Dật tránh né, tội nghiệp đỏ mắt hắn: "Ngươi không nhớ ta sao?"
"Nhớ chứ." Ngụy Nam Dật cụp mắt liếc nhìn bụng cậu, bất đắc dĩ nói: "Hiện tại không thích hợp."
"Nhưng mà ta nhớ ngươi lắm." Khương Trà nắm lấy tay Ngụy Nam Dật kéo xuống, muốn hắn tự dùng tay cảm nhận được sự nhớ nhung cậu, nhưng vì tư thế nên hai tay đều bị bụng tròn chặn lại, cậu sững, lẩm bẩm: "Dù sao thì ta cũng nhớ ngươi rất nhiều."
Xa nhau nửa năm, Ngụy Nam Dật đã trải qua vô số lần vừa nghĩ đến bé ngoan vừa tự tuốt trong đêm khuya thanh vắng, giờ được ôm bé ngoan thơm tho mềm mại trong lòng, sao có thể không thèm chứ.
Ánh mắt Nguỵ Nam Dật do dự nhìn vào bụng Khương Trà.
Khương Trà theo hướng Nguỵ Nam Dật nhìn xuống, nằm sấp trên người hắn một chút, nhỏ giọng nói: "Thái y nói, chỉ cần động tác không mạnh bạo là được."
"Hửm?"
"Thật sự là thái y nói!"
Ngụy Nam Dật không tìm hiểu sâu tại sao thái y lại nói với cậu như vậy, hắn đứng dậy ôm Khương Trà đi vào phòng bên trong, hắn cũng không biết Khương Trà sẽ tới, cho nên đệm giường trong phòng cũng không giày, thế nhưng khi bước vào phòng mới phát hiện trong phòng không chỉ được trải thảm dày mà tất cả những chỗ sắc nhọn đều được bọc kín.
"Trước khi ngươi về đây nhóm thái giám đi theo hoàng thượng đã vào phòng ngươi, là bọn họ làm đó."
Ngụy Nam Dật hơi nhướng mày: "Bệ hạ sai làm à?"
Nhìn thấy Khương Trà gật đầu, Ngụy Nam Dật cười nhẹ một tiếng, không muốn bùn đất trên giày làm bẩn tấm thảm lông sạch sẽ, hắn đạp rớt giày và tất rồi mới bế Khương Trà vào trong, nhẹ nhàng đặt cậu lên giường, bất đắc dĩ vỗ nhẹ vào cổ cậu: "Bé ngoan, bỏ tay trước đã."
Khương Trà bất đắc dĩ buông Ngụy Nam Dật ra, nhìn thấy hắn hạ rèm giường xuống, đôi mắt đen xinh đẹp tràn đầy khẩn trương và chờ mong.
"Ừm..."
"Không thoải mái?"
"Không khó chịu."
Ngụy Nam Dật thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục kê chăn bông vào dưới eo Khương Trà, giúp cậu điều chỉnh tư thế thoải mái nhất, sau đó chậm rãi cởi quần áo của Khương Trà giống như bóc giấy gói quà.
Nửa năm không gặp, làn da mỏng manh càng trắng đến phát sáng.
Ngụy Nam Dật cúi xuống hôn nhẹ lên bụng Khương Trà, lòng bàn tay to lớn sờ vào giữa chân cậu, cảm nhận được sự trơn ướt trên tay, cười nhẹ nói: "Cảm nhận được bé ngoan rất muốn ta rồi."
Mặt Khương Trà đỏ bừng, hừ nhẹ một tiếng, hai chân kẹp lấy eo Ngụy Nam Dật nhẹ nhàng cọ cọ.
Ngụy Nam Dật thấp giọng hừ một tiếng, cúi xuống vùi đầu vào giữa hai chân Khương Trà, hôn lên hai bên đùi trắng nõn, rồi mới ngắm nhìn miệng nhỏ đang chậm rãi chảy ra nước dâm.
Bạn thấy sao?