Chương 48: 2.16: Bắt cóc hoàng tự, Khương gia muốn tạo phản sao?
Khương Trà sau khi lẻn ra khỏi cung lập tức chạy đến đã hẹn gặp mẫu thân, từ xa nhìn thấy phụ nhân đang lo lắng chờ đợi trong đình, Khương Trà vừa chạy vừa gọi: "Nương!"
Khương phu nhân nghe thấy tiếng kêu vội vàng quay người lại, nhìn thấy con trai mình đang chạy vội trong tuyết, nàng vui mừng rời khỏi đình đi đón con trai yêu quý, nước mắt rơi xuống như mưa.
"Con ngoan của ta! Cuối cùng nương cũng gặp lại con!"
Nhớ lại mấy tháng trước từ miệng huynh trưởng biết được con trai ngoan của nàng đang hầu hạ bệ hạ, sự hoảng loạn trong lòng nàng không cách nào diễn tả nổi, ngày đêm lo lắng mấy tháng trời, cuối cùng nỗi đau trong cũng bộc lộ.
Khương Trà vùng vẫy thoát khỏi vòng tay nàng: "Nương! Con mang thai con của biểu ca rồi!" Vừa nói cậu vừa đặt tay phụ nhân lên bụng mình, để nàng có thể cảm nhận được bụng cậu phình ra.
Để chạy ra khỏi cung, Khương Trà mặc quần áo thái giám bình thường, chẳng ấm áp gì cho cam.
Khương phu nhân kinh ngạc, mừng rỡ đem áo choàng trên người cởi ra quấn quanh người Khương Trà, nhưng niềm vui trong mắt rất nhanh đã bị thay thế bằng sự bất lực, "Mấy ngày trước biểu ca con đã xuất quân tới biên cương rồi, lần này con vào cung coi như uổng công."
"Nương." Khương Trà ôm lấy cánh tay nương, nũng nịu nói: "Sao có thể nói là con đi vô ích? Có được đứa con của biểu ca con đã rất vui rồi."
"Nói cũng đúng."
Khương phu nhân không nhịn được mà sờ bụng Khương Trà, từ khi sinh đứa bé này ra, nàng luôn lo lắng cho tương lai của cậu, dù sao thì người song tính không được thiên hạ dung thứ, cũng may giờ cậu mang thai con của biểu ca, tương lai coi như có chỗ nương thân.
"Nương, xe ngựa và nhân lực đã chuẩn bị ổn thoả chưa? Con không thể ở lại lâu hơn, con phải nhanh rời đi."
Khương phu nhân biết lợi hại liên quan, dù không nỡ cũng chỉ có thể thả Khương Trà đi, sau khi đỡ người lên xe ngựa, nàng vừa khóc vừa dặn dò: "Bây giờ con đang mang thai, càng phải cẩn thận hơn, ta đã thông báo cho hai ca ca cùng biểu ca đi đón con, nhiều nhất một ngày là có thể gặp được đại ca con."
"Con biết rồi."
Khương phu nhân lo lắng liên tục dặn dò hộ vệ đi cùng, nhìn cỗ xe chở con trai bảo bối biến mất trong tuyết, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Khương Trà ngồi một mình trong xe ngựa nhanh chóng thay bộ đồ thái giám, ném quần áo ra ngoài cửa sổ, trong tay cầm lò sưởi tay khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Trong góc xe có hai bọc hành lý lớn, trong xe cũng được bọc mấy lớp chăn dày, đảm bảo Khương Trà sẽ không cảm thấy quá xóc nảy khi nằm lên.
Cậu quấn chăn bao chặt thân mình, nằm trên xe ngựa chuẩn bị ngủ.
"Dừng, dừng xe!"
Xe ngựa vừa dừng lại, Khương Trà liền bước ra, ngồi xổm ở mép xe nôn thốc nôn tháo, cậu từ chối lời đề nghị nghỉ ngơi của hộ vệ, quay lại xe ngựa yếu ớt nằm xuống, ôm bụng lẩm bẩm: "Thật biết dày vò người khác."
Bạn thấy sao?