🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi

[Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi


Chương 47: 2.15: Theo đội mua hàng trốn khỏi cung

Khương Trà kinh ngạc nhìn Cố Lệ Thừa đang bận rộn xem tấu chương, ngập ngừng đi theo Tào công công về phía chiếc bàn bày đầy đồ ăn, thấy y rõ ràng đã thấy nhưng không ngăn cản, lập tức hưng phấn tăng tốc, lon ton chạy đến tận bàn.

Tào công công đương nhiên biết lời bệ hạ có dụng ý, nhưng vẫn phải làm ra vẻ, gọi đám thái giám đang sợ hãi đến ngồi xuống, thấp giọng nói: "Dùng bữa đi, đừng lãng phí tâm ý của bệ hạ."

Đám thái giám bồn chồn, đều cúi đầu không dám động tay.

Khương Trà không bận tâm nhiều, bụng cậu đã đói cồn cào từ lâu rồi, vừa rồi còn bị Cố Lệ Thừa chơi đùa lên đỉnh mấy lần, sau khi được phép ăn, cậu nhanh chóng cầm bát đũa Cố Lệ Thừa vừa dùng lên, gắp một miếng bánh ngọt trơn mềm đưa vào miệng.

Nhìn thấy Khương Trà sử dụng bát đũa mà bệ hạ đã dùng, nhóm thái giám càng hoảng sợ nhìn Tào công công cầu cứu.

Tào công công không để ý tới ánh mắt của đám thái giám, bình tĩnh chuẩn bị đồ ăn cho Khương Trà.

Khương Trà ăn một miếng bánh ngọt, uống một bát chè xoa dịu dạ dày, ngẩng đầu lên mới phát hiện, kể cả Tào công công, đều không có ai ngồi ăn, cậu hoảng sợ quay lại nhìn Cố Lệ Thừa, thấy y không để ý bên này mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nhanh chóng thúc giục: "Các ngươi cũng ăn đi!"

Thế nhưng ngự thiện phòng chỉ chuẩn bị hai bộ bát đũa, một bộ chuẩn bị cho Cố Lệ Thừa, bộ còn lại dùng để phục vụ món ăn.

"Mọi người ăn đi."

Nhóm thái giám nhanh chóng xua tay.

Tào công công đưa cho mỗi người một miếng bánh ngọt rồi nói: "Đều ăn đi."

Khương Trà không phải kẻ ngốc, đương nhiên phát hiện có gì đó không ổn, rất nhanh liền nhận ra nguyên nhân, cậu rút tay xuống gầm bàn xoa bụng, tức giận nghĩ đây là con của cậu và biểu ca, không liên quan đến người khác!

Sau khi Khương Trà ăn uống no nê, Tào công công sai nhóm thái giám dọn dẹp bát đĩa trên bàn.

Khương Trà được ăn uống đầy đủ lại bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, đứng bên cạnh Cố Lệ Thừa gật gù, nếu không phải Tào công công luôn để ý đến thì cậu đã ngã xuống đất từ ​​lâu.

Cố Lệ Thừa gấp tấu chương trong tay lại, đứng dậy đi ra ngoài.

Khương Trà được Tào công công gọi tỉnh, thấy Cố Lệ Thừa hiếm khi xong việc sớm như vậy, mừng rỡ nghĩ mình có thể quay về tìm Ngụy Nam Dật rồi, nhưng không ngờ, bình thường chỉ cần ra khỏi ngự thư phòng, Cố Lệ Thừa sẽ luôn để cậu đi, mà lần này lại mang cậu trở lại Dưỡng Tâm Điện.

Còn muốn làm gì nữa?

Cố Lệ Thừa quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt bất mãn của Khương Trà, tâm tình vốn đã không vui vì chiến sự lại càng trở nên u ám: "Khương Trà."

Khương Trà hiện tại còn đang suy nghĩ khi nào có thể trở về, nghe thấy Cố Lệ Thừa thấp giọng gọi tên mình, run rẩy đáp: "Có, có nô tỳ."

Nhìn Khương Trà đầy mặt hoảng sợ, những lời Cố Lệ Thừa đang định nói nghẹn lại trong miệng, tựa hồ nghĩ đến điều gì nhàm chán, cau mày quay đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...