Chương 45: 2.13: Ai biết trong bụng cậu mang giống của ai?
Khương Trà suýt cắn phải cắn lưỡi, sợ
đến trụ không vững, trực tiếp ngồi xuống cặp đùi cường tráng của Cố Lệ Thừa, khẩn trương nắm lấy quần áo y, đôi tay không có chỗ tựa.
Cố Lệ Thừa nhìn đôi mắt mở to của Khương Trà nửa giây, giơ tay che đi vẻ hoảng sợ trong mắt cậu, liếc nhìn Ngụy Nam Dật bên cạnh, nhận thấy vẻ mặt của hắn hiện tại cũng không đặc sắc như hôm qua.
Hắn đối với trẫm có tình...nhưng vì người khác mà đứt đoạn.
Cố Lệ Thừa ý thức được điểm này, vòng tay siết chặt eo Khương Trà, cuốn lấy cái lưỡi cứng ngắc không dám cử động liếm liếm.
"Ưm..." Khương Trà càng thêm hoảng, muốn ngẩng đầu trốn đi, nhưng bàn tay to lớn đột nhiên giữ sau đầu cậu, ngay sau đó là cướp bóc như cuồng phong, cậu hoàn toàn khống có cơ hội phản kháng.
Nụ hôn kết thúc, Cố Lệ Thừa đẩy Khương Trà đang mềm nhũn trong ngực ra, nhìn Nguỵ Nam Dật vội vàng đưa tay đỡ lấy người, hời hợt nói: "Viết một bản tấu chương cách đối phó man nhân, ngày mai nộp lại."
Cung kính tiễn Cố Lệ Thừa đến cửa lãnh cung, nhìn bóng dáng y rời đi, Khương Trà lập tức ngã vào trong ngực Ngụy Nam Dật, nhìn thấy thái giám chủ quản và các thái giám khác đều cúi đầu làm ngơ trước sự thân mật của hai người, cậu cũng lười giả vờ.
Trà Trà ôm cổ Nguỵ Nam Dật, nhỏ giọng nói vào tai hắn: "Biểu ca, quay về thôi."
Ngụy Nam Dật ôm lấy Khương Trà, trong đầu bắt đầu mô phỏng chiến đấu chống lại man nhân.
Man nhân không đáng sợ, điều đáng sợ là man nhân đã kiệt quệ đạn dược và lương thực.
Ngụy Nam Dật chợt cau mày, nhận ra có gì đó bất thường.
Năm nay vẫn chưa bước vào mùa đông, vậy tại sao man nhân lại bắt đầu tấn công những thôn làng xa xôi ở biên cương?
Khương Trà tựa vào vai Ngụy Nam Dật được ôm vào trong nhà, nhỏ giọng thì thầm điều mình vẫn luôn kìm nén không dám nói: "Bệ hạ thật xấu, đã không cho ngươi đánh trận, còn bắt viết tấu chương cách đối phó với man nhân."
Ngụy Nam Dật phục hồi tinh thần, ôn hòa nói: "Y lo lắng tướng quân mới không quen thuộc man nhân, sẽ phán đoán sai lầm." Sau khi giải thích ngắn gọn, hắn trực tiếp đổi chủ đề: "Hôm nay thân thể có khoẻ không?"
Biết Ngụy Nam Dật đang vòng vo hỏi xem hôm nay Cố Lệ Thừa có làm nhục mình hay không, Khương Trà lắc đầu nói: "Hôm nay ta đã gặp cữu cữu."
Trước khi Ngụy Nam Dật kịp hỏi, Khương Trà đã kể lại mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Ngụy Nam Dật thở dài, đối với chuyện này cũng không có bày tỏ ý kiến gì.
Vì Ngụy Nam Dật còn phải viết tấu chương, Khương Trà cũng tự biết mình đang có bầu, hiếm khi không quấy rầy Ngụy Nam Dật, ăn chút gì đó rồi trùm chăn ngủ đến khuya, cảm thấy chăn bị nhấc lên, cậu muốn mở mắt ra nhưng mí mắt lại nặng trĩu.
Cảm nhận được Khương Trà giãy giụa, Ngụy Nam Dật ôm người nhỏ giọng dỗ dành, sau khi người trong lòng bình tĩnh trở lại, hắn hơi điều chỉnh tư thế, ôm Khương Trà mềm mại thơm ngát tiến vào giấc ngủ.
Bạn thấy sao?