Chương 44: 2.12: Mang thai
Khương Trà tỉnh dậy đã là buổi trưa, ngoại trừ lúc đứng dậy thấy mắt đau nhức, lúc tắm rửa cũng không quá khó chịu, sờ thân dưới qua lớt quần thì có hơi khó chịu, nhưng miễn là không chạm vào thì sẽ không cảm thấy gì cả.
Có vẻ như Ngụy Nam Dật đã bôi thuốc cho cậu khi cậu đang ngủ.
Ngụy Nam Dật không có ở trong phòng, Khương Trà cũng không có thời gian đi tìm hắn, bởi vì cậu vừa mới ăn chút gì đó, đã bị thái giám Tào công công bên cạnh Cố Lệ Thừa đích thân bắt đi.
Đi đến bên ngoài ngự thư phòng, Tào công công vẫn im lặng suốt chặng đường nhỏ giọng nói: "Từ giờ ngươi tới ngự thư phòng hầu hạ bệ hạ." Không cho Khương Trà cơ hội mở miệng, Tào công công đã đưa tay ra đẩy cửa mở.
Khương Trà hoảng sợ nắm chặt tay áo, nhìn thấy Cố Lệ Thừa mặc long bào đang cúi đầu xem lại tấu chương, sự hoảng loạn trong lòng lên đến đỉnh điểm, Cố Lệ Thừa vốn đã nghiêm túc đến đáng sợ, hiện tại mặc long bào, cho dù y không tức giận cũng khiến người khác run rẩy.
Nếu không phải Tào công công thấp giọng nhắc nhở, có lẽ cậu cứ đứng đờ ra ở cửa.
"Bệ hạ, người đã được đưa tới."
"Ừ."
Khương Trà thận trọng đứng bên cạnh Tào công công, nội dung của tấu chương kia có lẽ khiến Cố Lệ Thừa khó chịu, khuôn mặt tuấn tú vốn điềm tĩnh trở nên u ám, Khương Trà sợ hãi vội nép bên cạnh Tào công công.
Tào công công bị doạ hết hồn, sao ông dám đứng gần vị quý nhân được bệ hạ sủng ái cơ chứ, vội vàng tránh sang một bên, thấy Khương Trà không đuổi theo mình nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
"Khốn nạn!" Cố Lệ Thừa âm trầm đập mạnh tấu chương lên bàn, lạnh lùng nói: "Truyền Ngụy tướng quân."
Khương Trà lại run cả người khi nghe đến chữ "Ngụy tướng quân".
Nguỵ tướng quân, cha ruột Nguỵ Nam Dật, cữu cữu của cậu.
Trong lúc chờ Ngụy tướng quân vào cung, Cố Lệ Thừa nhanh chóng bình tĩnh lại, tiếp tục xem lại tấu chương, tựa hồ hoàn toàn quên mất việc mình đặc biệt triệu Khương Trà tới hầu hạ.
Sự khẩn trương của Khương Trà lên đến đỉnh điểm khi nhìn thấy cữu cữu bước vào, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại, nhưng ngay cả khi không chủ quan tiếp nhận thông tin, cậu vẫn nghe thấy vài thứ không thể nghe.
Ví dụ, man mjaan đã yên thân một thời gian dài lại bắt đầu cướp bóc những ngôi làng hẻo lánh ở biên giới, chẳng hạn như Cố Lệ Thừa nghi ngờ cữu cữu của mình đã cố tình cho phép man nhân cướp bóc để giải cứu Nguỵ Nam Dật khỏi lãnh cung, đây cũng là nguyên nhân khiến Cố Lệ Thừa tức giận.
Y sẽ không bao giờ cho phép bất cứ ai đặt lợi ích của mình lên trên mạng sống của người dân.
"Bệ hạ, những năm trước man nhân cũng sẽ hoạt động ở biên giới vào mùa đông, chính khuyển tử đã nhiều lần dẫn quân đẩy lui quân man nhân, chỉ có khuyển tử——"
"Câm miệng!" Sắc mặt Cố Lệ Thừa âm trầm, "Ngươi đang muốn nói với trẫm, đường đường một nước lớn chỉ có Ngụy Nam Dật có năng lực đẩy lùi man nhân sao?"
Bạn thấy sao?