Chương 43: 2.11: Đẩy Khương Trà vào lòng Nguỵ Nam Dật
Mùi máu trong phòng càng ngày càng nồng, nếu không bị tiếng bạch bạch bạch che đậy, có thể nghe rõ ràng tiếng máu nhỏ giọt xuống đất tí tách.
Khương Trà ngửi thấy mùi rỉ sắt, cắn môi dưới quay đầu lại, tầm mắt đã bị nước mắt làm mờ đi, ánh sáng trong phòng cũng không sáng lắm nên không nhìn rõ tay Ngụy Nam Dật bị thương nặng đến mức nào, chỉ có thể cố gắng mở to mắt nhìn chằm chằm vào tay Ngụy Nam Dật.
Biểu ca......
Cậu vô thức đưa tay níu lấy quần áo Ngụy Nam Dật.
Hành động của Khương Trà khiến Cố Lệ Thừa tức giận, còn mang đến cho y linh cảm mới để làm bẽ mặt Nguỵ Nam Dật, đôi tay to lớn ôm lấy eo Khương Trà nhấc người lên, cặc lớn bị trượt ra khỏi lỗ lồn không bằng lòng giật giật mấy cái, ướt át dán vào bụng Cố Lệ Thừa.
"Humm..."
Hành động rút cặc của Cố Lệ Thừa khiến Khương Trà chợt nhận ra tình huống hiện tại, nhanh chóng rụt tay đang định kéo quần áo của Ngụy Nam Dật lại, thở nặng nhọc cẩn thận nhìn vị hoàng đế rõ ràng đang tức giận.
Bàn tay đưa ra của Ngụy Nam Dật rơi vào không trung, ánh mắt rơi vào bàn tay của Khương Trà trên đùi, im lặng thu tay lại.
Vì sự im lặng của Cố Lệ Thừa, căn phòng rơi vào một khoảng im lặng ngắn ngủi.
Lồn nhỏ mới bị đụ không còn được ăn cặc lớn, bên trong trống rỗng khiến Khương Trà không chịu nổi.
Cũng may Cố Lệ Thừa không chú ý tới động tác nhỏ của Khương Trà, ôm eo Khương Trà ném khỏi đùi mình, nhìn Khương Trà mềm nhũn nằm trên mặt đất, bình tĩnh nói: "Quỳ xuống."
Khương Trà sợ đến run rẩy, bất lực nhìn Nguỵ Nam Dật đang đứng ở một bên.
Ánh mắt của Nguỵ Nam Dật đang cúi đầu và Khương Trà gặp nhau, những ngón tay đang nắm chặt từ từ buông ra, một tiếng tách nhẹ, những mảnh vỡ của tách trà vẫn còn nằm trong tay rơi xuống sàn.
Hắn quỳ xuống, kéo Khương Trà đang mềm nhũn vào trong ngực bảo vệ cậu, ngước mắt nhìn Cố Lệ Thừa đang ngồi trên giường lạnh lùng nhìn bọn họ, khàn giọng nói: "Thả hắn đi, người muốn làm gì cũng được."
"Ha." Cố Lệ Thừa đứng dậy, khinh thường nhìn hai người ôm nhau một lát, sau đó nghiêng người tới gần Ngụy Nam Dật, nhìn chằm chằm khuôn mặt đã yêu thích nhiều năm, "Đã muộn rồi."
Cố Lệ Thừa vô cảm đưa tay kéo Khương Trà ra khỏi vòng tay Ngụy Nam Dật, thô bạo đặt người vào tư thế quỳ rồi đỡ lấy con cặc bao phủ bởi nước dâm đặt nơi miệng lồn, nhìn khuôn mặt đầy đau khổ của Nguỵ Nam Dật, mỉm cười đâm vào lút cán.
"Ahh..." Khương Trà hoảng sợ giơ tay che miệng, ngăn không cho tiếng rên rỉ phát ra thêm.
Cảm giác được thịt lồn mềm mại bao bọc chặt chẽ không ngừng cắn chặt khiến hơi thở của Cố Lệ Thừa trở nên nặng nề hơn, y thở dốc nhẫn nhịn ý muốn phi nước đại, lòng bàn tay nắm eo Khương Trà chậm rãi siết chặt, thấp giọng nói: "Đau lòng cho hắn à, vậy liếm sạch tay hắn đi."
Bạn thấy sao?