Chương 42: 2.10: Đút vào trước mặt biểu ca
Ngụy Nam Dật siết chặt nắm đấm, giữa hai lựa chọn cứu Khương Trà hoặc để Cố Lệ Thừa bình tĩnh lại, cuối cùng hắn lựa chọn cái trước, nhưng còn chưa kịp hành động đã nhìn thấy ánh mắt khẩn cầu của Khương Trà.
Bé ngoan không muốn hắn cứu.
Tay Ngụy Nam Dật liên tục nắm chặt rồi buông ra, hắn đứng cách đó vài bước, nhìn Khương Trà đang bị chôn giữa hai chân Cố Lệ Thừa, buồn bã ngẩng đầu nhìn Cố Lệ Thừa cũng đang nhìn hắn với vẻ mặt âm trầm.
Sau một lúc im lặng, "Sau hôm nay có thể để chúng thần rời đi không?"
Đây không phải là yêu cầu của một cận thần đối với hoàng đế, mà là Ngụy Nam Dật đang cầu xin Cố Lệ Thừa, người có tình ý với hắn, hãy để họ đi.
Cố Lệ Thừa nhìn Nguỵ Nam Dật chưa bao giờ cúi đầu với y dù bị giam trong lãnh cung, bây giờ lại cầu xin y nhiều lần vì người khác, cơn giận giữa hai hàng lông mày gần như biến thành thực thể.
Y không tức giận hay gầm gừ, mặt không cảm xúc nói những lời tàn nhẫn: "Chỉ cần hắn hầu hạ trẫm thoải mái, trẫm sẽ để các ngươi đi."
Khương Trà đang cẩn thận liếm con cặc của Cố Lệ Thừa đột nhiên tràn đầy năng lượng, vùi cả khuôn mặt vào háng y, chiếc lưỡi mềm mại liếm lên gốc cặc được bọc trong lông mu đen cứng, như đang ăn kẹo nhấp nhô đầu mút liếm khắp mọi nơi.
Nhưng con cặc dưới lưỡi vẫn không có dấu hiệu cứng lên chút nào.
Khương Trà hoảng, cũng không quan tâm đến việc con cặc Cố Lệ Thừa vẫn còn mềm mà trực tiếp ngậm vào trong miệng, nước mắt tuôn rơi lắc đầu hoảng sợ.
Con cặc trong miệng dần cương cứng, cậu đột nhiên nuốt nước bọt mạnh hơn, quấn lưỡi quanh thân cặc, dùng đầu lưỡi liếm láp lỗ sáo nhạy cảm, sử dụng tất cả kỹ xảo khẩu giao mà cậu biết đi hầu hạ nó.
Cảm giác khoái cảm tê dại truyền trong máu như một dòng điện cực nhỏ, con cặc được bao bọc trong khoang miệng ấm áp nhanh chóng phồng lên và cương cứng, cặc lớn thô to dần dần căng cái miệng nhỏ đang ngậm lấy nó ra.
"Ưmm..." Khương Trà cảm thấy khó chịu.
Cố Lệ Thừa cụp mắt xuống nhìn Khương Trà đang ngậm cặc quỳ trước mặt mình, ánh mắt rơi vào đôi mắt to đẫm nước, hả hê khi ở trước mặt Nguỵ Nam Dật làm nhục người hắn quan tâm đan xen với vui sướng khi cặc lớn được liếm mút khiến Cố Lệ Thừa cảm thấy vô cùng thoải mái.
Y mím môi túm tóc Khương Trà ấn đầu cậu xuống, đồng thời đẩy hông lên trên, "Lưỡi thật mềm, liếm rất sướng."
Rõ ràng là đang khen ngợi Khương Trà, nhưng y lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Nguỵ Nam Dật, thấy hắn nhíu mày, rõ ràng là có lỗi với Khương Trà, y chẳng những không tức giận mà còn cảm thấy vui vẻ, sung sướng đến muốn cười to.
Hoá ra ngươi cũng có lúc trông đau khổ như vậy?
Đầu gối Khương Trà đau nhức nhưng không dám tùy ý thay đổi tư thế, chỉ có thể chịu đựng khó chịu, tiếp tục liếm cặc Cố Lệ Thừa.
Bạn thấy sao?