Chương 31: 1.30: Ba người chung sống
Khi Khương Trà đưa Ngô Chúc đi tìm bà chủ nhà để hủy hợp đồng thuê nhà, bà chủ nhà biết được cậu sắp rời khỏi đây, vừa tiếc nuối nắm tay cậu, vừa lẩm bẩm rằng vẫn chưa giới thiệu cháu gái của mình với cậu.
Vì còn phải bắt kịp chuyến bay nên Khương Trà tạm biệt bà chủ nhà rồi vội vàng bắt xe buýt cùng Ngô Chúc ra sân bay.
Hai người vừa xuống máy bay liền chạy tới bệnh viện, tình cờ nhìn thấy Lâm Thần đang chải tóc trước gương, chắc là nghe thấy tiếng cậu đi vào, hắn vội ném gương đi rồi nằm lại trên giường bệnh.
Quấn băng thậm chí còn nghiêm trọng hơn trong video.
Khương Trà giả vờ như không nhìn thấy bộ dáng tràn đầy sinh lực vừa rồi của hắn, chạy đến bên giường, nắm lấy cánh tay đang giơ lên của Lâm Thần: "Anh Thần, em về rồi."
Khoảnh khắc tay Khương Trà nắm lấy, Lâm Thần giả vờ không nổi nữa, ngồi bật dậy ôm Khương Trà vào lòng. Sự do dự và lo lắng mấy ngày nay đã biến mất không còn dấu vết trong cái ôm này.
Khương Trà giơ tay nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Thần, nhìn thấy Ngô Chúc mang hành lý đi vào, cậu hoảng hốt đưa tay đẩy Lâm Thần ra, Ngô Chúc nhìn thấy hành động của cậu, ngăn lại và nói: "Cứ ôm đi."
Lâm Thần nhìn thấy Trà Trà một giây trước còn đang giãy dụa sau khi nghe những lời này lại ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, thân thể hơi cứng đờ.
Ý là sao? Tại sao Trà Trà lại nghe lời Ngô Chúc như vậy?
Trà Trà đã xác nhận mối quan hệ với Ngô Chúc rồi à?
Nghĩ đến những dấu hôn lớn trên cổ Trà Trà trong cuộc gọi video hôm qua, Lâm Thần nhanh chóng thả tay ra khỏi người cậu rồi kéo chiếc áo len cao cổ mà Khương Trà cố ý mặc xuống.
Nhìn thấy chiếc cổ vốn trắng nõn có vài dấu hôn, nhìn xa hơn xuống còn có dấu hôn trên xương quai xanh...và cả ngực.
Phía dưới bị áo len che đi không nhìn thấy được, nhưng dù không nhìn cũng đoán được trên cái bụng trắng nõn sạch sẽ nhất định cũng có dấu hôn.
Cái tên này còn chơi còn lớn hơn cả hắn, hắn còn không hôn được mấy cái!
Khương Trà cẩn thận cầm bàn tay đang nắm cổ áo mình lên, thấy bàn tay quấn đầy bông băng, cậu không dám dùng chút sức nào, nhẹ nhàng hỏi: "Có đau không?"
Lâm Thần rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, dùng tay trái nắm lấy tay Khương Trà: "Không đau nữa."
"Trà Trà." Sau khi để gọn hành lý, Ngô Chúc đi tới chỗ Khương Trà, nhéo đôi tai lành lạnh của cậu, "Đi hỏi bác sĩ xem anh Thần của em thể xuất viện chưa."
"Dạ."
Khương Trà miễn cưỡng buông tay Lâm Thần rồi đứng dậy, một bước quay đầu ba lần rời khỏi phòng bệnh.
Nhìn bóng dáng Khương Trà biến mất sau cửa, Lâm Thần quay đầu nhìn Ngô Chúc đang ngồi trên ghế: "Cậu với Trà Trà xác nhận quan hệ rồi à?"
"Chưa."
"Ồ, vậy được."
Ngô Chúc nhìn Lâm Thần thở phào nhẹ nhõm nói: "Tôi có ý này."
Bạn thấy sao?