Chương 30: 1.29: Tiến độ 99%
Da đầu Khương Trà tê dại vì tiếng bé yêu, chủ động vòng tay qua cổ Ngô Chúc, lè lưỡi liếm môi anh.
Ngô Chúc há miệng đón nhận chiếc lưỡi mềm mại lướt qua, đôi tay to lớn đặt hai chân Khương Trà lên eo mình, nắm nhẹ eo thon bắt đầu mạnh mẽ đụ.
"Umm... ahh..."
Tiếng bạch bạch do da thịt va chạm dữ dội dần dần bị át đi bởi tiếng cọt kẹt rất lớn của chiếc giường khung sắt.
"Tiểu, Tiểu Chúc... umm~ ha... đừng ở đây." Khương Trà túm tóc Ngô Chúc cố kéo anh ra, nhưng lại nhanh chóng bị đụ dữ dội, cặc lớn không ngừng nghiền nát điểm G, cậu mất hết sức lực, thở hổn hển yếu ớt, "Ưmm, sẽ bị nghe thấy... ah ~"
Ngô Chúc hoàn toàn không quan tâm đến việc tiếng ván giường rung lắc có thể bị nghe thấy, nhưng anh biết Trà Trà da mặt mỏng, sợ Trà Trà giận không cho anh chạm vào nữa nên dần dần giảm sức lực và tốc độ nắc hông.
Dùng lực nhẹ nhàng cắm rút lỗ đít đang cắn chặt từng chút một, anh khàn giọng nói: "Kêu gì đó dễ nghe, anh sẽ đưa em sang chỗ khác."
Mặt Khương Trà đỏ bừng, ngẩng đầu ghé vào tai Ngô Chúc, nhỏ giọng gọi: "Anh trai..."
Yết hầu Ngô Chúc lăn mấy vòng, dùng đôi tay to lớn ôm lấy mông Khương Trà, bế cậu xuống giường, ôm chặt mông cậu rồi đi về phòng ngủ chính, đè người lên giường bắt đầu một cuộc yêu mới.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Ngô Chúc đã xuất tinh ba lần, mồ hôi đầm đìa rút con cặc đã mềm ra, nhìn thấy lượng lớn tinh dịch phun ra từ lỗ đít, hơi nóng lại bắt đầu truyền tới bụng dưới.
Anh đưa tay ôm lấy Khương Trà, cậu mệt mỏi ngủ thiếp đi.
"Ưm..." Khương Trà đột nhiên từ trong mộng tỉnh lại, "Không muốn nữa..."
Nhìn khuôn mặt nhỏ mệt mỏi của Trà Trà, Ngô Chúc cảm thấy mình đã hơi quá đáng, anh xin lỗi hôn lên trán Khương Trà: "Không làm nữa, anh đưa em đi tắm."
Khương Trà ậm ừ thay cho câu trả lời, vùi mặt vào lòng Ngô Chúc rồi lại ngủ thiếp đi.
Cậu thực sự kiệt sức.
Ngô Chúc đưa Khương Trà đi tắm, moi sạch tinh dịch còn sót lại trong lỗ đít của cậu, nhìn những dấu hôn trên làn da trắng nõn của người trong lòng, ngay thời điểm này cõi lòng Ngô Chúc vô cùng thỏa mãn và vui sướng.
Đã đóng dấu, em là của anh.
Tắm rửa xong ôm Khương Trà trở lại phòng ngủ, Ngô Chúc mặc quần áo chạy đến phòng ngủ phụ mang chăn bông qua, quấn Khương Trà lại.
Dù biết Khương Trà đã ngủ không nghe thấy gì, anh vẫn ghé vào tai cậu, nhẹ nhàng nói: "Trà Trà, anh ra ngoài mua ít thuốc cảm, sẽ quay về ngay."
Chìa khóa đặt trên tủ giày ở cửa, khi Ngô Chúc lấy chìa khóa ra khỏi nhà, anh bắt gặp hàng xóm đang đi xuống, để ý thấy người hàng xóm nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ, anh mỉm cười lễ phép, không nhìn ra chút chột dạ nào.
Nhìn bộ dáng của anh, hàng xóm cảm thấy mình nghe lầm, yên lặng quay mặt đi.
Ngô Chúc mua thuốc cảm xong trở về, pha thuốc cảm với nước ấm, đánh thức Khương Trà đang ngủ, dỗ cậu uống một cốc thuốc cảm, sau đó cởi quần áo lên giường, ôm lấy Trà Trà mềm mại thơm tho.
Bạn thấy sao?