Chương 26: 1.25: Xem bọn anh như những người có thể yêu đương
Lần này Ngô Chúc ngoan ngoãn thả Khương Trà xuống, nhưng vẫn đem cậu nhốt ở giữa người mình cùng cánh cửa, "Trà Trà, cho anh một câu trả lời."
"Em..." Khương Trà cắn môi dưới, ngẩng đầu nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Ngô Chúc, hít một hơi thật sâu, cắn răng nói: "Không được."
"Trà--"
"Tiểu Chúc." Khương Trà vội vàng cắt ngang lời Ngô Chúc định nói tiếp, chui qua nách anh ra ngoài, cúi đầu nhìn ngón chân mình, nhỏ giọng nói: "Hôm đó là ngoài ý muốn, em không muốn anh bị ảnh hưởng vì chuyện này, cũng không cần vì chuyện này mà phải ở bên em, em, em có thể không để bụng."
Nhìn Trà Trà rõ ràng đang ủ rũ cúi đầu, Ngô Chúc vô thức muốn kéo người vào lòng ôm nhưng bàn tay đưa ra của anh lại bị tránh đi.
Lúc này anh nhận ra rất rõ ràng, nếu không thể phát triển mối quan hệ hơn nữa với Trà Trà, họ sẽ không bao giờ có thể quay lại như xưa.
Nghĩ rằng Trà Trà sẽ không bao giờ chia sẻ những điều tầm thường trong cuộc sống với anh, không bao giờ lao mình vào vòng tay anh than vãn kể khổ, không bao giờ có hành động làm nũng đòi ôm khi bị ốm, trái tim anh như bị kim đâm.
Không thể chấp nhận được.
"Trà Trà, em phải tin anh. Dù chuyện này có xảy ra hay không, dù là anh hay Lâm Thần, bọn anh đều sẵn sàng ở bên em mọi lúc, chỉ là sau khi những chuyện này xảy ra, quan hệ của chúng ta càng cần trở nên thân mật hơn."
Ngô Chúc cố gắng giải thích, hy vọng Khương Trà có thể hiểu được, anh không phải chỉ vì chuyện đã xảy ra mà muốn ở bên cậu.
Khương Trà dường như bị lời nói của Ngô Chúc thuyết phục, ánh mắt rõ ràng trở nên lơ đãng, "Nhưng, nhưng, nhưng chúng ta vẫn luôn là bạn tốt."
"Vậy từ nay đừng coi bọn anh là bạn, đừng coi bọn anh là anh em, hãy coi bọn anh như những người đàn ông có thể hẹn hò yêu đương."
Đôi má của Khương Trà đỏ bừng khi bị đôi mắt nghiêm túc và chân thành của Ngô Chúc nhìn chăm chú, cậu hoảng sợ quay đầu chuyển chủ đề: "Anh đi nghỉ ngơi trước đi!"
Hiện tại Ngô Chúc rất muốn có được đáp án nhưng anh biết không nên ép người quá mức, cho nên không chút do dự bắt đầu tỏ ra yếu đuối, "Trà Trà, em sờ mà xem." Trên cằm anh đầy râu, "Đã hai ngày hai đêm anh không ngủ, râu cũng mọc ra rồi."
Khương Trà bị ép chạm sờ cái cằm đầy râu của Ngô Chúc, lòng bàn tay châm chích ngứa ngáy, cậu cố gắng rút tay lại, vội vàng ngước mắt liếc nhìn Ngô Chúc: "Anh ngủ đi."
"Em ngủ cùng anh."
Đối mặt với Ngô Chúc hiếm khi tỏ ra yếu đuối, hiện tại không chỉ bắt đầu tỏ ra yếu đuối mà còn bắt đầu hành động dụ dỗ, Khương Trà không chịu nổi nên đành dỗ anh cùng lên giường.
Chỉ đến khi bị ôm vào một cái ôm nồng nặc mùi thuốc lá và rượu, cậu mới bắt đầu hối hận, chật vật muốn đứng dậy.
Ngô Chúc đè lại mọi sự vùng vẫy của Khương Trà, ngửi được mùi thơm trên người cậu, cảm giác tỉnh táo mà anh cố giữ bắt đầu dần dần phai nhạt.
Theo bản năng giơ tay vỗ vỗ lưng Khương Trà, nhắm mắt lại, trầm giọng nói: "Ngoan, đừng quậy nữa, để anh ngủ một lát."
Khương Trà vốn đã giãy dụa yết ớt dần dần dừng lại, nghe được hơi thở của Ngô Chúc gần như ngay lập tức trở nên ổn định, duy trì tư thế ôm hiện tại trong năm sáu phút, xác nhận Ngô Chúc đã ngủ rồi mới cử động cơ thể, tìm một tư thế thoải mái nằm trong vòng tay Ngô Chúc.
Mũi cậu chạm vào cổ Ngô Chúc, mùi thuốc lá và rượu nồng nặc xông vào mũi.
Khương Trà lấy tay che mũi, lẩm bẩm nói: "Hôi quá thể..."
Tuy rằng cậu thích ngửi mùi thuốc lá trên người đàn ông, nhưng mà không thích mùi thuốc lá và rượu nồng nặc như này, nếu không phải nhìn thấy đôi mắt Ngô Chúc đỏ ngầu trông mệt mỏi đến cực điểm, cậu đã bắt anh tắm rồi mới được ngủ.
Khương Trà vốn tưởng rằng mình sẽ vì mùi của Ngô Chúc mà ngủ không được, nhưng nằm trong lòng anh chưa đến mười phút, cậu liền ngáp dài ngáp ngắn, nhắm mắt lại để mình cùng Ngô Chúc chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh lại thì đã là một hai giờ chiều, Ngô Chúc vẫn đang ôm cậu ngủ say, thế nhưng mỗi khi cậu nhúc nhích hay lật người, vòng tay đang ôm eo cậu sẽ vô thúc siết chặt lại.
"..." Sợ cậu sẽ bỏ chạy à?
Sau nhiều lần cố gắng, Khương Trà vẫn không thể thoát khỏi vòng tay của Ngô Chúc, chỉ có thể cam chịu số phận lần mò điện thoại giấu dưới gối, ngay lúc cậu mở khóa điện thoại mới nhận ra mình đã lấy nhầm điện thoại.
Lần này cậu thực sự không cố ý, điện thoại của cậu là do Ngô Chúc và Lâm Thần cùng mua khi nhận được tháng lương đầu tiên mua cho, cả mẫu điện thoại lẫn hình nền màn hình khóa đều giống hệt nhau, hơn nữa cả hai chiếc điện thoại của họ đều có dấu vân tay của cậu.
Chỉ cần cả hai điện thoại được đặt cùng một chỗ thì khó mà không lấy nhầm.
Ngay lúc cậu chuẩn bị trả điện thoại lại dưới gối, số điện thoại của Lâm Thần xuất hiện trên màn hình, Khương Trà nhìn tên Lâm Thần, suy nghĩ một lúc rồi mới trượt nút trả lời.
"Ngô Chúc? Tìm được Trà Trà chưa?"
Đầu bên kia điện thoại, Lâm Thần dùng ngón tay đã gỡ được một phần băng gạc áp điện thoại lên tai, đợi vài giây mới vẫn không thấy bên kia nói chuyện. Đột nhiên nhận ra người trả lời điện thoại có thể không phải là Ngô Chúc mà là Trà Trà!
"Trà Trà? Là em à?!" Nghe thấy tiếng cào từ đầu bên kia điện thoại, hắn nôn nóng hét lên: "Trà Trà, đừng cúp máy! Đừng cúp máy!"
Mặc dù trong điện thoại vẫn không có âm thanh nào phát ra, nhưng Lâm Thần biết tạm thời Trà Trà sẽ không cúp điện thoại, bị Ngô Chúc đánh suýt chết cũng không hề nghĩ đến việc khóc, nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy mũi mình đau nhức, khóe mắt hơi ươn ướt.
"Trà Trà, hiện tại em ở đâu? Ăn uống đầy đủ không? Ngô Chúc có ở cùng em không? Anh muốn đi tìm em, nhưng hiện tại không đi được..." Lâm Thần nói nhiều đến nỗi ngón tay đau nhức không thể cầm điện thoại được nữa, sau đó khàn giọng nói: "Anh nhớ em, em có thể quay về với Ngô Chúc được không?"
Bạn thấy sao?