🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi

[Xuyên/Song tính] Trà xanh thực ra là tôi


Chương 24: 1.23: Trà Trà mất tích rồi

"Tôi có vài điều muốn hỏi."

"Cậu ổn thật chứ? Có cần tôi đưa cậu đến bệnh viện không?"

"Không sao." Ngô Chúc buông tay ra khỏi cửa, khàn giọnh hỏi: "Sao hôm qua cậu lại hỏi Trà Trà có phải là em trai tôi không?"

Đồng nghiệp tưởng rằng xảy ra chuyện lớn, nhưng khi nghe được câu hỏi này lại sửng sốt hai giây, ánh mắt liếc nhìn Ngô Chúc đang muốn đi qua tại chỗ, ngập ngừng nói: "Tôi thấy hai người quá thân mật."

"Gì nữa?"

"Ừm...cậu sẽ không tức giận nếu tôi nói cho cậu đúng phải không?"

"Sẽ không."

Đồng nghiệp biết Ngô Chúc là loại người nói là làm, cho nên khi nhìn thấy anh khẳng định sẽ không giận mới yên tâm, thế nên đã kể lại cho anh những gì nghe được tối hôm trước.

Nghe đồng nghiệp miêu tả, Ngô Chúc bắt đầu cảm thấy choáng váng, trầm giọng xác nhận: "Ý cậu là cậu nghe thấy ván giường rung chuyển trong phòng tôi lúc nửa đêm dậy đi vệ sinh? Cũng nghe thấy em trai tôi đang khóc à?"

Dù sao loại chuyện này có chút mơ hồ không nói ra được, thế là đồng nghiệp  nhanh chóng giúp anh bù đắp: "Ừm, có lẽ là nghe thấy em trai cậu gặp ác mộng thôi, nhưng lần thứ hai ra ngoài đi vệ sinh, tôi cũng nhìn thấy cậu ấy."

"Khi tôi ra khỏi phòng, em trai cậu cũng mở cửa, cậu ấy đóng cửa lại trước khi tôi kịp nhìn thấy."

"Lúc tôi đi vệ sinh xong ra ngoài thì cậu ấy đã đi rồi."

"Ừm, tôi hơi tò mò vì sao em trai cậu lại về sớm như vậy nên ra ban công nhìn xem, tình cờ nhìn thấy cậu ấy mặc quần áo của cậu tập tễnh rời khỏi khu chung cư."

Ngô Chúc ngơ ngác ngồi trước bàn làm việc, trong đầu lặp đi lặp lại lời nói vừa rồi của đồng nghiệp, không cần tìm thêm bằng chứng, anh cũng đã chắc chắn rằng mình đã chịch Trà Trà trong lúc nằm mơ.

Chẳng trách con rắn lớn trong mơ đột nhiên biến thành người, khó trách Trà Trà lại rời đi sớm như vậy, khó trách biểu tình của Trà Trà khi nhìn thấy anh ở cổng trường có chút không tự nhiên.

Sau khi nghĩ đến tất cả những điều này, Ngô Chúc tự giáng cho mình hai cái tát đau đớn.

Nghĩ đến cách nhau chưa đầy một ngày, Lâm Thần và anh đã lần lượt xâm phạm Trà Trà, anh đau lòng muốn đâm mình hai nhát.

Trà Trà rõ ràng đến với anh vì đã tin tưởng anh sau khi bị đối xử sai trái, nhưng anh cũng làm điều tương tự như Lâm Thần.

"Mẹ kiếp, cầm thú."

Cảm thấy tình trạng Ngô Chúc không ổn, vốn có chút lo lắng nên đồng nghiệp đứng dựa vào cửa nghe lén tiếng động nhanh chóng mở cửa, lao tới chặn lại Ngô Chúc đang điên cuồng tự tát vào mặt mình. "Cậu điên à!!!"

Ngô Chúc nhốt mình trong phòng suốt ba ngày, khi đồng nghiệp không nhịn được muốn xông vào, cuối cùng anh cũng ra ngoài, Ngô Chúc không có tâm trạng giao tiếp với đồng nghiệp, đi taxi trực tiếp đến bệnh viện, anh không cạo râu, lúc đến bệnh viện còn nồng nặc mùi rượu, Lâm Thần đang nằm trên giường bệnh cực kỳ sợ hãi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...