Chương 17: 1.16: Anh mua thuốc tránh thai cho em
Khương Trà nhìn vào mắt Ngô Chúc chăm chú vài giây rồi hạ mắt xuống, nhìn vào thứ khổng lồ đang bị giam giữ trong quần lót của anh, những ngón tay vốn chỉ chạm vào biến thành nắm lấy, nắm xong còn ngước lên nhìn phản ứng của Ngô Chúc.
Trái tim Ngô Chúc hơi gợn sóng khi bàn tay mềm mại ấm áp của Khương Trà nắm lấy nơi trọng yếu của mình, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thận trọng kia, anh lại thấy áy náy như thể mình đang quấy rối em trai nhỏ của mình.
Ngô Chúc lập tức giơ bàn tay đầy bọt lên, ấn đầu Khương Trà vào vai mình, thở phào một hơi, dạy cậu: "Tay em phải cử động."
Sau khi ánh mắt của Khương Trà biến mất, phần lớn sự chú ý của Ngô Chúc đều bị thu hút bởi bàn tay đang di chuyển chậm rãi trong quần lót của mình, anh luôn biết tay của Trà Trà rất mềm mại, nhưng cho đến thời điểm thằng em bị nắm lấy vuốt ve, anh mới thật sự hiểu biết về độ mềm của bàn tay đó.
Giống như không có xương vậy.
Nhìn thấy cặc lớn cứng lên như mong đợi dưới sự vuốt ve của Khương Trà, Ngô Chúc thầm thở phào nhẹ nhõm, "Em thấy chưa, đều là phản ứng sinh lý bình thường thôi."
Khương Trà vuốt cặc cho tới khi Ngô Chúc cương hoàn toàn rồi rút tay lại, giọng nói nghèn nghẹn: "Tiểu Chúc, anh thật tốt."
Ngô Chúc liếc nhìn chiếc lều lớn dựng lên dưới háng, ánh mắt dõi theo bàn tay rút lại của Khương Trà, kìm nén dục vọng đưa tay vuốt ve cặc lớn, khàn giọng nói: "Trà Trà, tắm cho xong rồi đi ngủ nhé, được không?"
"Dạ."
Ngô Chúc vội vàng tắm cho Khương Trà càng nhanh càng tốt, khi đang chuẩn bị quấn khăn tắm cho cậu, Khương Trà vốn vẫn lặng lẽ đứng dưới vòi hoa sen để anh tắm vội giữ tay anh lại.
"Có chuyện gì thế?"
Khương Trà cắn môi dưới do dự nhìn Ngô Chúc, dưới ánh mắt khích lệ của Ngô Chúc, cậu hít một hơi thật sâu, duỗi ngón tay ra chạm vào lồn nhỏ đã được rửa sạch, thấp giọng nói: "Bên, bên trong, chưa có rửa."
Ánh mắt Ngô Chúc dừng lại trên lồn non hồng hào một lúc, sau đó ngước mắt nhìn vào mắt Khương Trà, nhẹ nhàng cầm tay cậu lên: "Trà Trà, bên trong không cần rửa."
"Phải rửa." Khương Trà cố gắng gỡ bàn tay đang bị nắm lấy ra, không rút tay lại được thò dùng tay còn lại chạm vào lồn nhỏ, nhét ngón vào, "Bị, bị quần lót nhét vào, rất bẩn."
"Trà Trà..."
Ngô Chúc cố gắng ngăn cản Khương Trà nhưng không thành công, thấy ngón tay của cậu tùy ý chọc vào, sắc mặt tái nhợt, vội vàng nắm lấy bàn tay kia, bất đắc dĩ nói: "Anh giúp em rửa."
Để tránh cho Khương Trà mất thăng bằng ngã xuống, Ngô Chúc ôm cậu vào lòng, khi ngón tay thon dài cứng ngắc đút vào lối đi mềm mại ấm áp, anh nhìn xuống Khương Trà đang thở hổn hển trong vòng tay mình, trên trán xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.
Cho dù là ôm Trà Trà khỏa thân trong lòng hay thọc ngón tay vào lồn non nhỏ bé của Trà Trà, Ngô Chúc đều rất hối hận, bởi vì con cặc còn chưa hết cứng của anh bây giờ đang xuyên qua quần mà đè vào cặp mông mềm mại của Trà Trà.
Bạn thấy sao?