Chương 97: Kết cục
Tin tức Sa Hạ trở thành tân sinh viên của trường Đại học S như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng vậy, các sinh viên vô cùng xôn xao, mà hiển nhiên, ngay cả giảng viên cũng vô cùng để ý tới cô.
Dù sao thành tích của Sa Hạ là chuyện rõ như ban ngày, ai cũng muốn túm cô về dưới trướng để nhận làm học trò cả.
Cuộc sống Đại học khác hẳn cấp ba, mọi người đều tự học, bạn bè cũng chẳng thân thiết với nhau cho lắm, phần đa là xã giao để cùng làm việc nhóm hoặc có người ngồi cùng cho đỡ cô đơn mà thôi.
Tính cách Sa Hạ rất tốt, cộng thêm dáng vẻ cô xinh đẹp nên mọi người đều rất thích cô, hiển nhiên nam sinh cũng chẳng ít, tuy có kha khá tin đồn về việc Sa Hạ đã có bạn trai nhưng dù sao vẫn là tin đồn, chính chủ không thừa nhận thì bọn họ còn cơ hội.
Chưa kể nhập học cũng một tháng cũng chưa từng thấy bạn trai cô xuất hiện bên cạnh cô, bình thường những đôi yêu nhau cực kỳ thích dắt đối phương vào ngồi nghe giảng với mình, thế nhưng Sa Hạ chỉ đi cùng bạn bè mà thôi.
Nếu Sa Hạ nghe thấy những lời này, chắc chắn cô sẽ bày tỏ rằng bản thân oan uổng quá.
Lý do một tháng này Giang Nguyên mất tích chính là vì anh phải đi học quân sự, không được trở về nhà, cũng chẳng thể lên thăm, hai người họ chỉ đành gọi video vào mỗi buổi tối.
Ngày qua ngày, ai kia càng lúc càng nóng nảy, luôn mồm bảo trở về sẽ đòi cô đền bù cho mình.
Lúc này Sa Hạ đang ngồi ở bàn cuối, vì tối hôm qua thức khuya chạy đồ án nên sáng nay dậy muộn, khi tới lớp thì phía trước đã không còn chỗ nữa.
Cô đeo mắt kính lên, sau đó ngoan ngoãn ghi chép bài vở.
Một nam sinh ngồi phía trước bỗng dưng xoay người lại, trộm nhìn cô một cái rồi ấp a ấp úng nói: "Sa Hạ, em, em có thể cho anh xin số điện thoại được không?"
Cô khựng người lại, vài giây sau liền mỉm cười, khách sáo từ chối: "Xin lỗi anh nhé, tôi không có thói quen cho người lạ số điện thoại"
Dù từ chối nhưng vẻ ngoài Sa Hạ vốn mềm mại xinh đẹp, hoàn toàn không khiến người khác cảm thấy khó chịu hay tổn thương. Cô thường xuyên được xin số nên câu trả lời này cũng xem như là tập mãi thành quen.
Song trên đời này có một số người được đằng chân sẽ lấn qua cả cái đầu của bạn.
Đối phương thấy Sa Hạ hiền lành như vậy liền quyết tâm lấn át tới cùng, dẫu sao người ta thường nói "Gái nhà lành sợ trai bám dai như đĩa", cậu ta cho rằng những nam sinh kia không cua được hoa khôi là vì bọn họ quá dễ dàng từ bỏ mà không theo đuổi tới cùng.
Cậu ta dường như đã xoay cả người ra phía sau: "Bây giờ là người lạ nhưng biết đâu sau này sẽ thành người quen thì sao? Anh tên là Quách Minh, thành tích thi Đại học của anh chỉ xếp sau em thôi, anh rất ngưỡng mộ em. Chúng ta có thể tìm hiểu được không? Chắc chắn em sẽ thích anh!"
Nói với giọng điệu chắc như đinh đóng cột.
Sa Hạ thấy dần có nhiều sinh viên nhìn sang đây liền cảm thấy đau đầu, cô lắc đầu, kiên quyết nói: "Cảm ơn sự yêu mến của anh dành cho tôi nhưng tôi đã có bạn trai rồi."
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận