Chương 93: Hận thù
Chuyện Sa Hạ tỉnh lại rất nhanh đã truyền đến tại người lớn trong nhà, ngoại trừ những người đang ở nước ngoài công tác và làm việc như Bá Minh Lâm, Hồ Diệp Khâu thì tổ chức fan meeting tại Mỹ ra thì dường như tất cả mọi người đều tề tụ tại phòng bệnh của Sa Hạ vô cùng đầy đủ.
Sa Hạ bị xoay tới xoay lui chóng hết cả mặt, song cô biết lần tai nạn lần này đã khiến mọi người vô cùng lo lắng, vì vậy vẫn luôn ngoan ngoãn trả lời từng vấn đề, cần bao nhiêu ngoan ngoãn có bấy nhiêu ngoan ngoãn.
Mẹ Sa thấy con gái tỉnh lại, tuyến nước mắt trực tiếp hoạt động hết công suất.
Sa Hạ tiếp tục giơ tay rút khăn giấy cho mẹ mình lau nước mắt thì chợt nhận ra hộp giấy đã hết từ lâu, cô ngơ ngác nhìn sang thì phát hiện còn một vị vẫn luôn khóc vô cùng khoa trương.
Hồ Hạnh Ngân rút một lần cả nùi khăn giấy, vừa lau nước mắt vừa lau nước mũi, khóc khàn và lạc cả giọng.
Sa Hạ: "..."
Dường như Bá Nghiệp đã lường trước được cảnh tượng hoành tráng lệ này sẽ xảy ra nên vô cùng bình tĩnh mà đặt vào tay Sa Hạ thêm một hộp khăn giấy khác.
Hiện tại, cô làm gì cũng không cần động tay động chân, chỉ cần một ánh mắt di chuyển cũng sẽ có người nhào tới thay cô làm việc.
Sa Hạ cũng thoải mái tiếp nhận, khi tỉnh lại cô mới biết tay trái của mình đã gãy, nhìn chung thì cơ thể không còn chỗ nào bị thương, hôn mê lâu là do não bị chấn động, sau khi nằm viện quan sát thêm một tuần, bác sĩ kết luận sẽ không còn di chứng nào nữa thì Sa Hạ đã được phóng thích, trở về nhà tịnh dưỡng.
Tuy nhiên vì để cho cả nhà già trẻ yên tâm, Sa Hạ phải đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe định kỳ, dù sao những chuyện liên quan tới não bộ đều vô cùng phức tạp, không nên lơ là.
Sa Hạ dưỡng bệnh ở nhà cũ, người giúp việc dường như túc trực bên cạnh cô 24/7, chỉ cần cô muốn lấy gì, ăn gì thì tuyệt đối sẽ không để cô quá lao lực.
Thật ra cô cảm thấy mình đã khá hơn rất nhiều nhưng vĩnh viễn ba mẹ sẽ có một loại "cảm thấy" khác cô, ba cảm thấy con còn rất yếu, mẹ cảm thấy con lại tuột cân rồi, ba cảm thấy con vẫn chưa khỏe nên đừng cậy mạnh, mẹ cảm thấy con cần ăn thêm.
Bởi vì về nhà cũ nên Giang Nguyên cũng không thể ba ngày hai bữa lại chạy đến thăm cô như ở bệnh viện lúc trước, hai người chỉ đành trao đổi qua điện thoại và gọi video mà thôi.
Cho đến ngày Sa Hạ chuẩn bị lên máy bay trở về thành phố A cùng ba mẹ và Sa Tự Bắc cũng chưa gặp được Giang Nguyên.
Cô chẳng gấp lắm, dù sao vài ngày nữa sẽ nhập học, kiểu gì cũng gặp.
Song người nào đó thì ngược lại, nôn nóng đến mức đứng ngồi không yên, nhưng hết cách, xung quanh Sa Hạ lúc nào cũng có người, tuy bọn họ biết cả hai người đang hẹn hò nhưng làm như vậy rất không phải phép.
Giang Nguyên chỉ đành chịu đựng nỗi nhớ nhung, đếm từng ngày trên lịch bàn, chờ đợi tới hôm nhập học.
Anh cho rằng, sống mười tám năm, chưa bao giờ anh lại nôn nao đi học như vậy.
Bình luận