Chương 90: Phượng hoàng niết bàn
Có lẽ chuyện sống lại chính là vì trời cao ban ân, cảm thấy đời trước cô sống quá mức khổ sở và mệt mỏi, đến cuối cùng vẫn không khỏi khiến người khác chạnh lòng.
Cũng có lẽ là vì chấp niệm của Sa Hạ quá lớn.
Một đời này, rốt cuộc cô cũng không còn đắm mình vào hận thù mà bỏ qua rất nhiều thứ nữa.
Giấc mộng này vô cùng dài, cứ như một bộ phim dài tập, Sa Hạ bị ép phải chứng kiến mỗi một chi tiết với tư cách người ngoài, nỗi sợ hãi, bóng ma của hai đời đã hợp nhất, cô đã muốn bỏ chạy, giãy giụa, song cơ thể cô hệt bị cột chặt vậy, chẳng thể cử động.
Sau đó bên tai cô lại vang lên loáng thoáng những âm thanh gọi tên mình.
Cô nhận ra đó là tiếng của ba mẹ Sa, của Sa Tự Bắc, của Giang Nguyên, của những người mà mình yêu thương.
Âm thanh đó giống như chỗ dựa tinh thần, lặng lẽ biến thành một cỗ năng lượng tiếp thêm dũng khí, can đảm cho cô.
Dần dần, Sa Hạ đã có thể cắn răng đối diện với mớ ký ức kinh khủng kia, cô không còn bỏ chạy, không còn sợ hãi nữa.
Lần này cơ thể cô cũng được thả tự do, Sa Hạ lần mò từng bước, từng bước đi về phía trước, chỉ là sương mù xung quanh cực kỳ dày, cô không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Cô cảm thấy bản thân đã đi lạc rất nhiều, rất nhiều ngày ở nơi đây rồi.
Rõ ràng bên tai vẫn nghe tiếng mọi người gọi nhưng hết lần này tới lần khác cũng chẳng mở mắt ra được.
"Hạ Hạ, hôm nay em muốn học môn nào, Ngữ Văn hay môn Toán? Anh giảng cho em nghe?"
Nếu Sa Hạ tỉnh dậy, chắc chắn cô sẽ bày ra dáng vẻ chết lặng: "..."
Sa Tự Bắc ngồi trên ghế, anh vừa lựa chọn sách giáo khoa vừa hỏi cô.
Dù không nghe thấy cô trả lời nhưng anh vẫn nói tiếp, dường như đã quen với chuyện này: "Em đừng có trộm lười nhé, hiện tại anh giảng bài cho em, về sau còn phải thi đại học nữa, em có biết lười biếng một xíu cũng sẽ thụt lùi hơn so với người khác không?"
Bỗng dưng cửa phòng bệnh được đẩy ra, ngay sau đó vang lên một giọng nói hết sức châm chọc và trào phúng: "Con mẹ nó Sa Tự Bắc, mày đừng có ở đó làm lùng bùng lỗ tai vợ tao"
Người nói là Giang Nguyên.
Anh vừa ra ngoài đổ nước vào bình hoa, ngày nào anh cũng mua hoa đến tặng Sa Hạ, hôm nay vẫn không ngoại lệ.
Sa Tự Bắc sầm mặt, anh ném một quyển sách giáo khoa trên tay về phía Giang Nguyên, nào ngờ đối phương lại nhanh nhẹn né được:"Ai mẹ nó là vợ mày? Giang Nguyên, tao còn chưa tính sổ với mày chuyện dụ dỗ em gái tao nhé!!!"
Không khí hai người nồng nặc mùi thuốc súng. Song nếu nói về vấn đề ai tức giận hơn, hiển nhiên người đó chính là Sa Tự Bắc.
Giây phút anh biết cải thìa mà mình nuôi nấng chăm sóc bao lâu nay đã bị con heo kia trộm mất thì suýt chút nữa nổi điên.
Giang Nguyên điềm nhiên như không có việc gì, anh mặc kệ Sa Tự Bắc mà đặt bình hoa rực sắc lên bàn, khắp phòng thơm ngát hương hoa, ánh sáng vẫy đầy đất, anh nhìn cô, dịu dàng mở miệng: "Hạ Hạ, hôm nay thời tiết rất đẹp..."
Bình luận