Chương 89: Kiếp trước
Sa Hạ ngồi phía sau xe, lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong túi áo khoác.
Cô thò tay vào túi lần mò rồi lấy ra, trên màn hình hiển thị hai chữ "Bạn trai".
Khóe môi không tự chủ được mà cong lên.
"Em nghe"
Giang Nguyên ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng nói mềm mại của cô gái nhỏ thì trái tim cũng mềm nhũn theo:"Hạ Hạ, bây giờ em đang ở đâu đấy?"
"Em ạ? Em vừa từ Col.E về, hẳn là mười lăm phút nữa sẽ đến nhà. Sao vậy anh?"
Giang Nguyên dịu dàng trả lời:"Không có gì, chỉ là nhớ em, muốn gặp em."
Sa Hạ:"..."
Cô áp lòng bàn tay lên gò má, nóng rực, không cần nhìn cũng biết rằng hiện tại gương mặt cô đang đỏ như cắt máu.
Huhuhu, cái tên này sao lại phạm quy như thế!!!
Nói lời đường mật mà mặt không đỏ, thở chẳng gấp, hoàn toàn là dáng vẻ lão luyện.
Cô không nhịn được mà hỏi, khí thế cực kỳ hung hàng: "Giang Nguyên, anh nói thật cho em biết, có phải trước đây anh đã tập luyện với ai rồi đúng không?"
Giang Nguyên phì cười, ngữ điệu tràn đầy dung túng và cưng chiều: "Không có, từ đầu đến cuối chỉ có em thôi."
Vài giây sau lại bổ sung thêm: "Sau này cũng vậy"
Sa Hạ nghẹn họng, cô tằng hắng một tiếng, vẫn chẳng chịu giương cờ trắng đầu hàng: "...Nếu, nếu không tại sao anh lại thả thính trôi chảy như vậy? Chắc chắn đã tập luyện rồi!!!"
Giang Nguyên hỏi ngược lại cô: "Thiên phú dị bẩm chăng?"
Sa Hạ: "..."
Anh bật cười, cũng không trêu cô nữa: "Hạ Hạ, bây giờ anh sẽ chạy tới nhà em đợi nhé, chút nữa gặp"
Sa Hạ ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ, chút nữa gặp."
Cô chưa từng yêu đương, cũng không biết tình yêu có vị gì.
Có người bảo, tình yêu là độc dược, sẽ ăn mòn lục phủ ngũ tạng của chúng ta.
Có người bảo, tình yêu là cứu rỗi, sẽ khiến chúng ta thoát khỏi những đau khổ.
Đối với cô, tình yêu chính là Giang Nguyên.
Hai người giao hẹn xong nhưng vẫn chưa chịu cúp máy, ngược lại vẫn lẳng lặng lắng nghe hơi thở nhẹ nhàng của nhau qua chiếc điện thoại.
Sa Hạ xấu hổ nói: "Anh tắt máy đi chứ?"
Giang Nguyên lắc đầu, sau đó anh chợt nhớ cô cũng không nhìn thấy bèn mở miệng trả lời: "Em tắt trước đi."
Sa Hạ định nói gì đó, chỉ là lúc này tài xế ở phía trước đột nhiên hét lớn lên: "Cô Út, ôm đầu lại đi ạ!!!"
Tuy cô không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn làm theo bản năng.
ẦM!!!
Trái tim Giang Nguyên giật thót, anh vội vàng gọi cô:
"Hạ Hạ!!!"
Bình luận