Chương 87: Khiêu vũ
Sa Hạ đứng bên cạnh Bá Diệp, dịu dàng mỉm cười nhìn từng vị khách, từng vị khách thay phiên nhau đến bắt chuyện, đợi tới khi ông cụ rũ lòng từ bi mà thả tự do, cô lập tức xách váy bỏ của chạy lấy người.
Mệt chết cô rồi.
Thể loại xã giao này là mệt nhất luôn.
Nghĩ tới các loại tiệc tùng về sau, hai chân cô lại thấy run.
Sa Hạ ngồi trong góc, quản gia Vân nhanh chóng đến hỏi cô cảm thấy thế nào, trên dưới nhà họ Bá đều biết cô út cực kỳ yếu ớt, không ai dám miễn cưỡng cô làm việc gì, vốn là chủ tiệc thì Sa Hạ phải nên đứng ở bên ngoài chào hỏi khách khứa nhưng chỉ cần cô mệt, đừng nói là chào hỏi, bọn họ cũng có thể dẹp tiệc ngay và luôn.
Sa Hạ lắc đầu, tỏ vẻ không sao.
Một lúc sau, xung quanh đã tối đèn, nhìn mọi người nắm tay tiến vào giữa sảnh lớn cô mới biết bây giờ là thời gian khiêu vũ.
Cô cầm ly nước ấm, vui vẻ nhìn các cặp đôi nhảy những điệu múa xinh đẹp.
Hiển nhiên vẫn có không ít người đi đến chỗ Sa Hạ mời cô khiêu vũ, song cô lại dịu dàng từ chối.
Lúc này một bàn tay xuất hiện trước mặt cô, âm thanh trầm ấm quen thuộc: "Cô Sa, có thể mời em nhảy một điệu không nhỉ?"
Sa Hạ nương theo cánh tay anh mà nhìn lên, hôm nay anh vuốt tóc ra phía sau, cả người toát lên vẻ chững chạc, sang trọng. Bộ âu phục màu đen càng làm anh lạnh lùng và khó gần hơn ngày thường, thế nhưng khi nhìn về phía Sa Hạ, ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.
Cô bật cười: "Xin lỗi anh Giang, tôi chỉ nhảy với bạn trai mình thôi."
Giang Nguyên cong môi, cực kỳ biết sai mà sửa: "Bạn gái nhỏ, bạn trai có thể mời em nhảy một điệu không?"
Sa Hạ đặt bàn tay vào tay anh rồi dứng dậy: "Được, đây là phúc lợi dành cho bạn trai."
Cả hai nắm tay đến giữa đại sảnh, song giữa đường đã nhảy ra một Sa Tự Bắc, anh nhíu mày đứng chặn trước mặt bọn họ, mặt mũi không vui nhìn Giang Nguyên đang dùng bàn tay dơ bẩn của mình chạm vào bàn tay ngọc ngà của em gái.
"Làm gì?"
Sa Hạ thầm than không ổn, cô quên mất còn ngưỡng cửa anh hai mà có lẽ cả đời này Giang Nguyên cũng méo vượt qua được QAQ.
Giang Nguyên nhướng mày, càng nắm chặt tay cô hơn như khiêu khích: "Tất nhiên là khiêu vũ rồi, mày còn tưởng tụi tao đi đâu, bỏ trốn à?"
Sa Hạ: "..."
Hắn là nói rất cây ngay không sợ chết đứng, vàng thật không sợ lửa.
Sa Hạ thấy sắc mặt đen như đít nồi của Sa Tự Bắc thì lập tức quýnh hết cả lên, cô vội vàng vuốt lông cho đối phương, nếu không tiếp theo sẽ xảy ra án mạng mất: "Tụi em khiêu vũ thôi ạ, dù sao Giang Nguyên cũng là bạn cùng lớp của em, so với những người khác giới nãy giờ mời em nhảy, anh ấy là thân với em nhất rồi"
Giang Nguyên: "..."
Anh nhìn cô gái nhỏ năm phút trước còn ngọt ngào nói một câu phúc lợi dành cho bạn trai, bây giờ thì bảo là bạn cùng lớp, trực tiếp nhảy qua quan hệ bạn cùng bàn của bọn họ.
Bình luận