Chương 85: Tiệc rượu
Lúc Sa Hạ mở mắt ra một lần nữa đã là hai tiếng sau đó, cả người cô ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch cắt không còn một giọt máu.
"Hạ Hạ, em ổn không?" Bác sĩ Trương Mỹ Tâm đưa cô một ly nước. Trong mắt tràn đầy đau lòng và thương xót.
Cô nhận lấy ly nước, cổ họng có chút đau rát, cô lắc đầu: "Em không sao, cảm ơn chị Trương ạ."
Sa Hạ đã biết hết tất cả mọi chuyện, bao gồm cả vấn đề xuyên sách
Cô rũ mắt, thoáng chốc không thể chấp nhận được. "Như vậy, chị về trước nhé, có gì không thoải mái thì cứ gọi cho chị."
"Vâng ạ, để em tiễn chị"
Sa Hạ đưa Trương Mỹ Tâm xuống dưới nhà, đúng lúc này cô nhận được cuộc gọi của Giang Nguyên.
"Alo?"
"Ra ngoài đi."
Cô trợn mắt: "Anh...Anh đang ở ngoài sao?"
"Ừ."
Sa Hạ tức tốc mặc thêm áo khoác rồi chạy ra cổng biệt thự.
Màn đêm rũ xuống, dưới ngọn đèn đường có một thiếu niên đang đứng ở đó.
Trái tim cô đập mãnh liệt.
Nhân vật phản diện gì chứ, chẳng có nhân vật phản diện gì ở đây cả, anh là Giang Nguyên, là người cô thích, chỉ như vậy mà thôi.
Lúc Giang Nguyên ngẩng đầu lên đã thấy một bóng đen vụt thẳng đến trước mặt mình, không nói hai lời liền nhào thẳng vào lòng anh.
"Hạ..."
Lời chưa ra khỏi miệng đã bị đối phương cắt ngang. "Giang Nguyên, em thích anh."
Giang Nguyên: "..."
Cơ thể anh cứng đờ, bàn tay cũng không biết đặt ở đâu cho phải.
Khi bạn không thể liên lạc với crush cả ngày, lo lắng cô ấy gặp chuyện nên phải cho người đi điều tra nhà cửa, địa chỉ của cô ấy, vừa tới nơi cái gì cũng chưa kịp nói thì crush bạn đã lao vào trong ngực bạn, bày tỏ tình cảm với bạn thì nên làm gì đây?
Giang Nguyên thì trực tiếp ngu người luôn rồi.
"Em... Em có ổn không?" Anh sợ chuyện trên mạng sẽ kích thích cô, khiến cô thoáng chốc chẳng nghĩ thông.
Sa Hạ dụi dụi đầu, cánh tay càng ôm chặt vòng eo thon thả của anh hơn nữa: "Chưa bao giờ em cảm thấy sáng suốt, tỉnh táo và thông suốt như hiện tại cả."
Đây cũng là câu nói thật lòng của cô.
Thoáng chốc Giang Nguyên quên mất mục đích ban đầu của mình khi đến đây, vành tai anh đỏ lên, ấp a ấp úng: "Em, em nói thật sao? Em, em thích anh sao?"
Phản ứng ngây thơ này chọc cho Sa Hạ bật cười, cô ngẩng đầu lên nhìn anh: "Phải, em cực kỳ, vô cùng, hết sức thích anh, bạn cùng bàn ạ."
Trái tim anh đập không theo một tiết tấu nào, đầu óc cũng rối loạn thành một đống hồ nhão.
Sa Hạ nói rằng em thích anh.
Sa Hạ thích anh.
Thích anh.
Những chữ này giống như một lời nguyền vậy, không ngừng thôi miên, từng chữ từng chữ lặp lại vô tận, Giang Nguyên cũng chẳng có ý định thoát khỏi nó, trái lại hết sức đắm chìm và hưởng thụ.
Bình luận