Chương 82: Tỏ tình
"Chúc mừng nhé, bạn cùng bàn của anh"
Thiếu niên đứng trước mặt cô nở một nụ cười dịu dàng, và cô dám chắc rằng, chưa có ai nhìn thấy một anh ấm áp như vậy.
Từ khi xác định được tình cảm của mình dành cho đối phương, đầu óc cô từng giây từng phút đều là anh. Sa Hạ bật cười, giơ hai tay nhận lấy bó hoa hồng đỏ rực: "Cảm ơn nhé, bạn cùng bàn của em."
Cô gái nhỏ xấu hổ rũ mắt, gò má ửng hồng ngượng ngùng, hàng mi cong vút như hai chú bướm chực chờ vỗ cánh bay đi, sắc đỏ của hoa hồng càng làm nổi bật gương mặt trắng nõn, xinh đẹp của cô hơn nữa.
Giang Nguyên không nhịn được mà duỗi tay xoa đầu cô: "Được rồi đi đi, mọi người đang đợi em ở bên ngoài đấy"
Sa Hạ nhíu mày: "Anh đuổi em?"
Giang Nguyên: "..." Sâu sắc cảm thấy từ khi chọc thủng tầng giấy mỏng kia, con nhóc này ngày càng không coi anh ra gì.
Nhưng anh lại vô cùng tận hưởng điều này, so với việc cô sợ anh, anh tình nguyện cô có thể ngang ngược, vô lý như bây giờ.
Giang Nguyên tức quá hóa cười: "Không đuổi em". Anh cúi đầu xem đồng hồ, còn một phút nữa là 0:00. Lúc này xung quanh đã không còn ai, bốn phía vắng lặng.
"Hạ Hạ, ngẩng đầu lên."
Giang Nguyên trầm thấp gọi tên cô một cách triều mến, cô cứ như bị loại âm thanh này mê hoặc vậy, mơ mơ màng màng ngước lên theo lời anh, ngay khi đối diện với ánh mắt đen nhánh của anh, trái tim Sa Hạ đập vô cùng nhanh, còn bản thân cô hệt bị hút sâu vào con ngươi của đối phương.
"Anh."
Sa Hạ chưa kịp lên tiếng thì Giang Nguyên đã tiến lên một bước, cơ thể cao lớn của anh dường như bao trùm cả người cô, khoang mũi cô thoáng chốc được mùi vải áo thơm tho quen thuộc kia lấp đầy, gò má Sa Hạ càng nóng hơn.
Anh khom lưng, mặt đối mặt với cô, chóp mũi hai người suýt chút nữa đã chạm vào nhau, ở khoảng cách này, hai người có thể cảm nhận được hơi thở quấn quýt của nhau.
Giang Nguyên tiếp tục tiến gần lại, trước mắt anh là hai phiến môi màu hồng mê người, có lẽ hôm nay cô đã trang điểm nên thậm chí nó còn hơi bóng bẩy, trông cứ như một miếng thạch vậy, khiến anh hận không thể cắn lên đó một cái.
Ngay khi Sa Hạ cho rằng đối phương chuẩn bị thảo luận với mình phương pháp lực ma sát giữa môi và môi thì anh lại nghiêng đầu, chuẩn xác dán môi lên gò má trắng nõn mềm mại của cô.
Sau khi tiếng "chốc" hòa vào không gian vắng lặng xung quanh, Giang Nguyên mới chịu thẳng lưng dậy, giơ tay chạm vào nơi mình vừa đặt môi, nhẹ nhàng xoa xoa vài cái, xúc cảm của làn da dưới tay cực kỳ tốt, làm anh chẳng nỡ buông tay: "Sinh nhật vui vẻ nhé"
Cô ngơ ngác nhìn anh, phần má phải được hôn trở nên nóng rực hơn bao giờ, cô nghĩ nhiệt độ đó đã lan xuống hết cả người cô như củi khô lửa bốc vậy.
"Anh, anh có ý gì?"
Giang Nguyên bật cười:"Em không cảm nhận được sao?"
"Ý của anh là, anh thích em."
Bình luận