Chương 81: Tặng quà
Sau khi phỏng vấn xong, rốt cuộc Sa Hạ cũng được thả tự do, cô được chị Bạch Dĩnh hướng dẫn đi đến một căn phòng chờ phía sau hậu trường, vừa mở cửa ra thì đột nhiên bên tai vang lên tiếng pháo nhỏ.
Cô không nhịn được mà giật bắn cả mình, đợi sau khi hoa giấy rơi xuống đất và tầm mắt không bị che đi nữa thì cô mới nhìn thấy rõ ràng những người trong phòng.
"Vỗ tay!!!!" Hai người phấn khích nhất Hồ Diệp Khâu và Hồ Hạnh Ngân, khác với dáng vẻ lạnh nhạt trước khi nhận tổ quy tông, hiện tại hai anh em vô cùng niềm nở, nhiệt tình với cô em gái nhỏ xíu nhà mình.
Dường như là bắt đầu hành trình tranh giành tình yêu với anh ruột Sa Tự Bắc khiến anh không khỏi nghiến răng nghiến lợi.
Sa Hạ vui vẻ nhe răng cười, trong tay còn ôm cả đống hoa tươi do người hâm mộ tặng, trên cổ là huy chương vàng tượng trưng cho thứ hạng vinh quang nhất: "Ông nội, ba mẹ, anh hai, anh chị họ..."
Cô ngập ngừng không thưa tiếp vì có vài gương mặt vô cùng xa lạ xuất hiện ở đây.
Ông cụ Bá cười hòa ái, giơ tay ra hiệu cho cô đến gần: "Lại đây, hôm nay ông giới thiệu trên dưới gia đình của chúng ta."
Sa Tự Bắc tiến lên nhận lấy đống hoa trong tay cô trước, sau đó xoa đầu cô: "Đi đi"
Đợi Sa Hạ đi đến trước mặt Bá Diệp, ông mới chỉ vào từng người theo thứ tự: "Đây là bà nội của con, đây là bác cả, đây là vợ của bác cả - con cứ gọi là bác gái, đây là con trai của bác cả - anh cả của con, đây là cô ba, đây là chú ba"
Sa Hạ nghe một lúc liền hoa mắt chóng mắt.
Thật ra cô cực kỳ tệ trong khoảng xưng hô này, may là nhà họ Bá được tính như hào môn thế gia nhưng con cháu lại không đông, cố gắng một chút cũng miễn cưỡng nhớ được.
Như vậy trên cô, không tính Sa Tự Bắc là anh trai ruột thì ngoài Hồ Hạnh Ngân và Hồ Diệp Khâu ra còn có một người anh cả đã ba mươi tuổi - Bá Nghiệp.
Ngày thường Sa Tự Bắc trông trưởng thành đến mức nào, song lúc đứng cạnh Bá Nghiệp cũng trở thành một thằng nhóc.
Bá Nghiệp đeo gọng kính màu vàng, trên người mặc bộ âu phục đen lịch lãm, gương mặt cực kỳ xuất chúng, khác với Sa Tự Bắc kiệm lời, lạnh lùng hay Hồ Diệp Khâu kiêu ngạo, thờ ơ, thoạt trông anh ta hết sức nghiêm túc và chỉn chu, cứ như được huấn luyện từ quân đội vậy.
"Chào em, lần đầu tiên gặp mặt, không biết tặng gì hơn, mong em sẽ không chê nhé." Bá Nghiệp đưa ra chiếc hộp gấm, nếu cô đoán không sai thì đó là đồ trang sức.
Sa Hạ cũng chẳng ra vẻ, cô thoải mái giơ tay nhận lấy, ngọt ngào nói: "Em cảm ơn anh cả ạ"
Bá Nghiệp thấy nụ cười trên mặt cô thì trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, có trời mới biết vừa nãy anh ta căng thẳng cỡ nào. Anh ta biết đám nhóc Diệp Khâu, Hạnh Ngân kia khá sợ mình vì bản tính khó khăn nghiêm túc, song đối với đứa em nhỏ hơn mình mười lăm tuổi này, Bá Nghiệp thật sự không muốn hù dọa con bé.
Thật ra lúc ông cụ Bá thông báo rằng đã tìm được Sa Minh Viễn, trên dưới nhà họ Bá đều cực kỳ vui vẻ, tuy vậy thế hệ con cháu như Bá Nghiệp cũng chỉ dừng ở cảm xúc đó mà thôi, dù sao cũng chưa từng gặp, nói về phần nôn nao hay gì đó đều không có.
Bình luận