🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 73: Chủ tịch

Anh Nguyên.

Rõ ràng là từ trước đến nay những người gọi anh như vậy nhiều không kể siết, thế nhưng hai từ này được Sa Hạ nói lại mang một cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Ngọt nhưng chẳng ngấy.

Bàn tay đang rũ bên người của Giang Nguyên run run, nếu không phải trong phòng bệnh không bật đèn thì có lẽ Sa Hạ đã nhìn thấy màu đỏ rực lan từ dái tai đến chiếc cổ và gương mặt anh.

Giang Nguyên chẳng thể kiểm soát nhịp tim đập loạn xạ của mình, ngay cả không khí xung quanh cũng trở nên loãng đi, khiến anh không tài nào thở nổi.

Nhưng nhìn tới dáng vẻ ngoại trừ nôn nóng, sốt ruột của Sa Hạ, Giang Nguyên lại tức giận, dựa vào đâu cô trêu ghẹo anh, làm anh hệt như mấy đứa con nít mới biết yêu, đầu óc rỗng tuếch, còn cô thì vẫn bình tĩnh và điềm nhiên như thế?

Anh muốn cô phải đỏ mặt, phải luống cuống, phải xấu hổ giống cái cách anh đang cảm thấy vậy.

Giang Nguyên bỗng dưng đứng dậy, Sa Hạ giật mình, cô tưởng đối phương chuẩn bị ra ngoài liền thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng chịu nghe lời.

Nào ngờ anh không làm theo lẽ thường, hành động tiếp theo khiến Sa Hạ suýt nữa là đột quỵ ngay tại chỗ.

Chỉ thấy bóng đen trước mặt nhoáng một cái tiến tới trước mặt, mùi vải áo thơm ngát xông vào cánh mũi làm Sa Hạ bỗng dưng đần mặt.

Cô lén lút hít một hơi đây mũi.

Thơm quá đi mất.

Cô thích những người sạch sẽ và thơm tho như anh vậy, không giống đám nam sinh khác, ngày thường Giang Nguyên chơi thể thao xong đều tắm rửa, thay đồ mới trở lại lớp học, thế nên Sa Hạ đánh giá khoản này của anh cực kỳ cao. Đây cũng là một trong những lý do khiến cô thích ngồi cạnh anh.

Lúc Sa Hạ hoàn hồn thì bàn tay rộng lớn của đối phương đã đặt sau gáy cô, tiếp đó áp mạnh cô vào người anh.

Sa Hạ trực tiếp ngu người.

Đây là lần thứ ba Giang Nguyên ôm cô, đầu tiên là ở suối nước nóng đợt đi dã ngoại, lần thứ hai là cách đây mấy tiếng Sa Hạ ngất xỉu. Nhưng nhìn chung đều là tai nạn, Giang Nguyên chỉ vì muốn giúp cô mà thôi.

Bây giờ lại khác, anh chủ động, không bởi gì cả. Não Sa Hạ trống rỗng, quên mất chuyện phải đẩy anh ra.

Giang Nguyên vô cùng thỏa mãn, ước gì lúc nào cô cũng có thể ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh như thế này liền tốt biết bao nhiêu.

Anh cúi đầu xuống, bàn tay khẽ xoa gáy Sa Hạ, môi mỏng kề sát vành tai nhỏ xinh cô, hơi thở nóng bỏng làm cô không tự chủ được mà rụt cổ lại:"Ngủ ngon nhé, bạn cùng bàn."

Mãi đến khi Giang Nguyên biến mất khỏi phòng bênh, Sa Hạ mới tỉnh táo.

Sa Hạ:"..."

Chúc ngủ ngon thôi làm gì động tay động chân!!! Động tay động chân cũng thôi đi, mắc mớ chi hết ôm lại ấp?

Cô vỗ vỗ hai má nóng bừng của mình, song vệt đỏ dần dần nhạt bớt, chỉ có nhịp tim vẫn đập không kiểm soát nổi, cô đặt tay lên ngực trái, tức giận mắng một câu: "Có tiền đồ chút được không, chỉ là một cái ôm thôi mà, hai mươi mấy tuổi đầu rồi vẫn còn bị thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch làm cho luống cuống, thẹn thùng à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...