Chương 72: Nhung nhớ
Giang Nguyên!!! Ban đầu anh đã nhắn cho cô rằng chút nữa anh sẽ ghé phòng bệnh thăm cô!!!
Chút nữa? Chút nữa là bao giờ? Mười phút, ba mươi phút hay hai tiếng sau?
Tại sao lại không báo giờ cụ thể chứ? Nói mập mờ bí mật thế để làm gì?!!!
Sa Hạ kinh hoàng. Cái đù mé, đến thì đến nhưng sao cứ phải là lúc này?
Lúc này cũng được đi nhưng sao cứ phải là cái lúc có đối thủ một mất một còn của Giang Nguyên - Sa Tự Bắc - Đã, đang và sẽ đóng đinh ngồi bên cạnh cô đọc sách, không hề có ý định dời chiếc mông quý giá của mình sang chỗ khác đây!!!
Tưởng tượng đến bầu không khí âm độ, gió tanh mưa máu giữa hai người này, Sa Hạ lại cảm thấy đầu cô con mẹ nó lại đau.
Cách đây mấy tháng, Sa Tự Bắc biết Giang Nguyên ngồi cạnh cô ở phòng thi thôi đã làm mặt lạnh với cô suốt mấy tiếng đồng hồ.
Hiện tại biết anh ôm cô, còn bồng cô nữa, thế chẳng phải là muốn mạng của cô rồi ư!
Tuy lý do rất chính đáng, Giang Nguyên được xem như ân nhân cứu mạng nhưng dựa vào cái nết "không đội trời chung" của hai người này, bọn họ sẽ điềm nhiên giả mù xem thường nguyên nhân, một lòng một dạ chỉ để ý tới kết quả thôi.
Cuộc đối thoại có thể sẽ diễn ra theo hướng này: Rằng "Cái móng chó nào của mày chạm vào người em gái tao?"
Rằng "Cả hai cái móng chó đều chạm đấy mày làm gì được tao? Có giỏi thì nhào lên cắn tao đi."
Sa Hạ mệt tim: "..." Hình ảnh đẹp quá cô không dám nghĩ tới.
Hơn nữa cô cũng chẳng biết giải thích thế nào về việc Giang Nguyên ở đây.
Chính cô còn không biết nữa là! Không lẽ bảo cậu ấm nhà họ Giang, gia tài bạc triệu muốn vượt lên chính mình, thử thách bản thân, rời xa nhung lụa để tìm tới những giá trị chân thật của cuộc sống?
Bây giờ cô giả vờ bất tỉnh có được không?
Sa Hạ cảm thấy ông trời đang chơi mình.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc quyết định giảm thiểu mức "tổn hại" xuống mức thấp nhất. Dù chẳng biết có đỡ hơn chút nào không...
Sa Hạ lật người về phía Sa Tự Bắc đang ngồi rồi giở giọng ngọt ngào:"Anh hai, hay anh cũng đi ngủ đi, em không sao đâu"
Sa Tự Bắc ngẩng cũng không thèm ngẩng lên, ngón tay vẫn lật sách đều đều:"Không cần, ban nãy anh ngủ trên máy bay rồi."
Sa Hạ ngoan cường không chịu thua số phận, vẫn kiên trì khuyên nhủ:"Máy bay đi từ thành phố A tới thành phố S cũng chỉ mất một tiếng, anh làm như bản thân từ Bắc vô Nam vậy"
Sa Tự Bắc:"." Cái con ranh này mồm mép thật sự. Sa Hạ thấy đối phương đã có dấu hiện đầu hàng thì càng hăng hái, hùng hồ, cây ngay chả sợ chết đứng hơn nữa:"Nếu em cảm thấy không khỏe sẽ gọi anh ngay, đừng lo, hơn nữa trên đầu giường có nút đỏ gọi bác sĩ. Anh cứ đi ngủ đi, không là em giận đấy"
Sau vài phút giằng co, cuối cùng Sa Tự Bắc cũng nghe theo, chỉ là hướng của đối phương chính là ghế salon nằm trong góc phòng:"Vậy anh ngủ ở đây"
Bình luận