Chương 70: Giang Nguyên xuất hiện
[Má ơi nhớ lại cảnh tượng ban nãy tôi suýt đứng tim luôn đấy, nguy hiểm thật sự.]
[Chỉ là người qua đường thôi cũng thấy lo, ai là fans Joy chắc xỉu tám hướng, suýt nữa idol đã lăn cầu thang]
[Trời ơi, may là có anh trai staff nhào tới, ống kính VJ khá xa nên chắc chắn không chạy đến kịp, dù đến kịp cũng không có tay túm Joy lại, hai tay đều ôm máy quay mà.]
[Với con mắt duyệt vô số đàn ông của mị, nhìn bóng lưng của anh staff kia cũng biết đối phương cực kỳ đẹp trai. Mị có thể tưởng tượng ra bảy bảy bốn chín câu chuyện tình yêu giữ Nữ thiết kế xinh đẹp x Anh staff lạnh lùng trầm tĩnh.]
[Không có ý gì nhưng mà làm gì có chuyện trùng hợp như thế, chả biết chừng là do chương trình sắp đặt để kéo fame ấy chứ]
[Cũng có thể là ai kia làm màu ra vẻ, cố tình giả vờ ngất xỉu để lấy được sự đồng cảm của người xem *mỉm cười*]
[Có câu gọi là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử đấy, con chó lầu trên, trong đầu mày chỉ nghĩ được nhiêu đấy thôi à? Không có ngu đến mức giả ngất mà lao xuống cầu thang đâu.]
[Joy cần fame cần người khác đồng cảm à? Tiền đồ người ta sáng lạn đó mấy má ơi, dù không trở thành nhà thiết kế thời trang hay bị loại khỏi chương trình thì học lực của Joy vẫn đủ đè bẹp những đứa như tụi bây ý.]
Lúc Sa Hạ mở mắt ra, trước mắt cô là trần nhà màu trắng xóa, đầu óc hơi lờ mờ, phút chốc vẫn chưa nhớ được đã xảy ra chuyện gì.
Không phải cô vừa thi vòng tứ kết xong, sau đó nói chuyện với Ninh Ngọc Niệm à? Xem cái tư thế này là cô được bê tới tận giường rồi.
"Joy, em tỉnh rồi à? Để chị đi kêu bác sĩ." Sa Hạ nương theo âm thanh mà nhìn qua, là Ngô Gia Nghi đang cầm bình nước nóng tiến vào.
Cô chưa kịp ừ hử gì liền bị khung cảnh xung quanh làm cho choáng váng, bác sĩ, màu trắng, xe lăn, cây gậy truyền nước biển, đây là bệnh viện.
Sao cô lại nhập viện nữa rồi?
Mãi đến lúc bác sĩ tiến vào và kiểm xa cho Sa Hạ xong thì cô vẫn đần thối ra.
Ngô Gia Nghi ngồi xuống cái ghế bên cạnh giường bệnh hỏi:"Em cảm thấy thế nào? Đã khỏe hơn chưa?"
Sa Hạ liếm đôi môi khô khốc của mình rồi lên tiếng: "Em bị gì vậy chị?"
Ngô Gia Nghi thấy vậy bèn đứng dậy rót cho cô cốc nước:"Uống đi. Em còn hỏi chị, em làm tụi chị sợ muốn chết, tự dưng ngất xỉu, đã vậy còn suýt ngã cầu thang nữa, nếu không phải có người đỡ em thì mặt em đã sớm nở hoa rồi"
Cô ngất xỉu?
Đúng rồi, lúc đó cô đang suy nghĩ về cốt truyện, sau đó mọi thứ trước mắt đều đảo lộn.
Cô luôn có cảm giác rằng một thế lực nào đó đã ngăn chặn việc cô nhớ tới kiếp trước, nhớ tới mọi thứ trong liên quan đến việc đây là một quyển tiểu thuyết.
Ở đây không máy quay nên Ngô Gia Nghi cũng hỏi thẳng:"Chị nghe bác sĩ nói rằng dạ dày em rất kém, sức khỏe cũng tệ nữa, trước đây em mắc bệnh gì vậy?"
Bình luận