Chương 63: Ký ức
Sa Hạ mơ mơ hồ hồ được ai đó túm vào trong lớp, mọi người đội cho cô một cái nón handmade nhỏ nhắn, người nào người nấy liên tục hỏi:
"Bé Hạ à, sao em không nói với mấy anh chị là lọt vào vòng trong của The Show vậy?"
Sa Hạ chớp chớp mắt, sau đó trả lời: "Cũng không có dịp gì lại nói ra thì có chút xấu hổ."
Những học sinh gật gù đồng ý, cũng đúng, không lẽ khi không đi chiêu cáo thiên hạ bảo rằng bản thân lọt top 20 của một chương trình nào đó, sắp tới còn tham gia show sống còn, mọi người nhớ cổ vũ nhé.
Hơn nữa Sa Hạ thường ngày rất kín tiếng, bắt cô nhóc làm như vậy thì nghe cũng khá lúng túng.
Tiếp theo bọn họ thoáng ngẩn người, không không, cái kiểu như vậy còn chả phải là Ninh Ngọc Niệm kia à?
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Một học sinh nữ không khỏi lẩm bẩm: "Uissh, bé Hạ người ta hạng nhất còn khiêm tốn như vậy, méo hiểu Ninh Ngọc Niệm dựa vào đâu mà ngẩng cao đầu khoe khoang khắp nơi."
"Phải đó, gần đây tụi lớp ngoài liên tục lấy Sa Hạ ra so sánh với Ninh Ngọc Niệm, chỉ vì Sa Hạ không tham gia The Show mà bị chúng nó dizz kinh khủng. Mày không biết khoảnh khắc tao thấy Sa Hạ lắc mình biến thành Joy tao sốc cỡ nào đâu, sốc xong là tự hào vì em ấy là một thành viên trong lớp mình đấy."
"Đúng đúng đúng, siêu tự hào, sau đó tao còn lên diễn đàn trường đại chiến 7749 hiệp với đám fans của Ninh Ngọc Niệm, gì chứ khí thế không thể thua, ai bảo trước đó tụi nó hùa vào chê bai bé Hạ chi." Song chưa đợi mọi người tận hưởng không khí này quá lâu thì chuông vào học đã reo lên.
Lúc Sa Hạ đi tới cuối lớp liền bắt gặp Giang Nguyên ngồi lù lù ở đó.
??? Hử?!!
Chuyện lạ nha, hôm nay ông tướng này còn đi học sớm nữa?
Tâm trạng Sa Hạ đang rất tốt nên cũng vui vẻ giơ tay chào Giang Nguyên: "Hello bạn cùng bàn."
Nào ngờ bạn cùng bàn lại tặng cô một cái ót rám nắng cùng một cái hừ lạnh cực kỳ thân thiện.
Sa Hạ: "..."
Gì vậy trời, rồi ai ghẹo thằng cha này nữa vậy?
Cô bĩu môi ngồi xuống, mặc kệ đối phương làm mình làm mẩy mà rút sấp đề cương ra ôn tập mớ kiến thức để ngày mai bắt đầu thi cuối học kỳ, bản thân còn rất nhiều chuyện phải làm, rảnh đâu mà đào sâu tình trạng tâm sinh lý của thằng chả.
Đợi một hồi lâu, Giang Nguyên có chút đứng ngồi không yên, anh hết xoay sang trái lại xoay sang phải, mãi đến mười lăm phút sau thấy người bên cạnh vẫn không có ý định muốn hỏi mình bị gì thì rốt cuộc đã nhịn không nổi bèn bắt đầu hành động.
Anh đặt bàn tay ra sau gáy cô, bắt cô phải ngưng việc đang làm mà nhìn anh, chỉ là động tác vẫn cực kỳ nhẹ nhàng và dịu dàng.
Cô bị Giang Nguyên làm cho giật mình, vẻ mặt ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì hệt con nai nhỏ lạc vào rừng sâu. Đôi mắt ẩn ẩn hơi nước tràn đầy cảm giác mờ mịt, đáy lòng Giang Nguyên khẽ run rẩy.
Bình luận