Chương 62: Bị cướp
Đúng như Erik Cao dự đoán, đây là một cuộc thi dùng sức, mỗi nhóm phải vượt qua các chướng ngại vật, ở đích đến có một loạt cuộn vải vóc đa dạng màu sắc, hoạt tiết, chất liệu... Người nào tới trước sẽ lấy trước, lấy bao nhiêu đều được, hiển nhiên nếu đủ khả năng để đem tấm bảng viết tên loại vải đó về đưa cho đồng đội.
Bốn nhóm có hai mươi phút sắp xếp thành viên ở mỗi chặng, đồng thời bàn bạc phải lấy các loại vải vóc gì.
Nhóm của Sa Hạ lại trùng hợp đứng cạnh nhóm của Selina, Đỗ Nam, Ninh Ngọc Niệm.
Năm chặng lần lượt là nhảy qua các chướng ngại vật trên thảm gai, bò trườn qua tấm lưới đặt sát mặt đất, nhảy dây trên chân vịt, leo lên một cái dốc thật cao và tuột xuống, cuối cùng là giữ thăng bằng trên một cây cầu bắc ngang ao nước nhỏ.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Người leo dốc hiển nhiên là chàng trai khỏe mạnh nhất đội: Văn Tấn Minh.
Người già Erik Cao tự biết bản thân không có khả năng thăng năng thăng bằng nên xung phong chọn khâu nhảy dây trên chân vịt.
Huỳnh Nhã Thy sẽ đứng ở chặng đầu tiên: Thảm gai.
Còn lại Ngô Gia Nghi và Sa Hạ, chị Gia Nghi bảo chị mắc chứng sợ những thứ ở chót, vì vậy đẩy việc đi trên cầu cho Sa Hạ.
Sa Hạ: "..."
Hồ Diệp Khâu theo kịch bản mà đi phỏng vấn từng đội, sau khi các đội hô to khẩu hiệu và tên nhóm, trò chơi chính thức bắt đầu.
"3, 2, 1... Xuất phát!"
Vừa nghe được hai chữ "xuất phát", Huỳnh Nhã Thy cứ như được gắn tên lửa ở sau mông, chị ta cắn răng lao về phía trước, cảm giác thốn tận rốn từ dưới chân truyền lên não bộ khiến chị suýt nữa ngất xỉu tại chỗ: "..."
Con mẹ nó, tại sao không ai bảo thảm gai lại đau như vậy!!!
Nghĩ đến kế hoạch tuyệt vời của đội, chị ta cố nén câu chửi thề vướng ở cuống họng, khó khăn lắm mới đưa cây gậy tiếp sức đặt cho Ngô Gia Nghi, ngay sau đó liền ngồi thụp xuống ôm lấy hai chân, con mẹ nó rốt cuộc ai bày cái trò này vậy, không thể thi thố bình thường hay sao!!!
Lúc Sa Hạ thấy Văn Tấn Minh mặt đỏ gay, mồ hôi mồ kê lao về phía mình như bay thì cả người cô cũng căng chặt, giờ phút này, năm người bọn họ đã trở thành một, vận mệnh của đội hoàn toàn nằm trong tay cô, Sa Hạ cực kỳ lo lắng.
May mắn là khả năng thăng bằng của Sa Hạ vô cùng tốt, những đội khác đi tới nửa đường thì loạng choạng rơi xuống đất phải bắt đầu lại từ đầu, cô nhân cơ hội đó mà run như cầy sấy tiến lên phía trước, mắt cũng chẳng dám nhìn lung tung, cứ nhìn chằm chằm đằng trước một cách hết sức tập trung.
Tổng cộng có sáu loại vải đặc biệt mà Sa Hạ phải mang về, thiếu một cái nào thì hiệu quả của tác phẩm cũng sẽ giảm một bậc.
Tóc mai quện vào bên má Sa Hạ, bộ ngực cũng phập phồng vì chủ nhân nó phải chạy tới chạy lui liên tục, ngay khi tay cô chạm vào bảng tên của chất liệu cuối cùng trong danh sách thì đồng thời một bóng người cũng chụp lấy cánh tay cô.
Bình luận