Chương 54: Trang điểm
Nhoáng cái đã đến sáng thứ bảy, cũng tức là ngày đầu tiên thu hình của The Show.
Bảy giờ sáng, Sa Hạ vẫn như thường lệ xách cặp theo chân ông anh nhà mình đến trường, chỉ là trước khi đi, ba mẹ Sa biết tối chủ nhật con gái mới về nên vô cùng lo lắng, tuy tối hôm trước đã dặn dò một phen nhưng vẫn cứ cảm thấy không yên tâm, ông bà quyết định sẽ lái xe chở Sa Hạ và Sa Tự Bắc đến trường, đúng 9h30 cũng đích thân chở hai anh em ra sân bay.
Sa Hạ biết ba mẹ Sa vẫn ám ảnh chuyện để lạc mất nguyên chủ mười năm trước, ngày thường Sa Hạ chỉ có hai điểm di chuyển là trường và nhà, chỗ xa nhất cũng là sơn trang tư nhân ở ngoại thành mất hai tiếng đi đường mà thôi, hiện tại phải bay sang thành phố khác, bọn họ không thể che giấu nỗi sợ hãi đó nữa.
Tuy cô rất muốn nói bản thân đã mười sáu tuổi, tuổi tâm lý tận hai mươi, hai mươi mốt, sẽ không xảy ra chuyện giống như trước đấy nữa nhưng nghĩ đến thân phận nữ phụ xui xẻo, dễ đi đời nhà ma của mình thì Sa Hạ lại không dám gáy lớn. Chính vì vậy mà cô vô cùng ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của anh trai và ba mẹ. Vừa bước vào cổng trường, Sa Hạ đã chạm mặt Sương Mai.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Sương Mai đã đứng ở đó chờ cô từ sớm, vừa thấy cô bước xuống xe thì lập tức vèo tới, túm lấy cô kéo đi.
Sa Tự Bắc định nói chuyện với em gái: "..." Mấy đứa nhỏ bây giờ vội vàng thật..
Sa Hạ bị một loạt hành động của Sương Mai làm cho ngây ngốc, tận đến khi hai người chạy ra phía sau rừng cây nhỏ của trường, cô mới hoàn hồn, hỏi bằng chất giọng ngờ nghệch: "Mai Mai, cậu làm sao đấy?"
Sương Mai kéo cô ngồi xuống ghế đá, cô nhóc nhìn đồng hồ đeo tay: "Còn mười lăm phút nữa là vào học rồi, tranh thủ thôi, kẻo trễ học."
Sa Hạ càng mờ mịt nhìn cô nhóc.
Chỉ thấy Sương Mai lấy trong cặp một cái túi ra, trước ánh mắt ngu si của Sa Hạ, cô nhóc đã mở túi rồi trút hết những thứ bên trong xuống ghế đá.
Là đồ makeup!!
Sa Hạ hé miệng, chưa kịp nói gì đã bị cô nhóc ấn vai ngồi ngay ngắn, tiếp theo đó, Sương Mai nâng cằm cô lên, ngắm nghía cô một hồi liền cau mày, lắc đầu, cuối cùng là thở dài.
Sa Hạ: "..." Này, nhìn vào mặt người ta mà cái thái độ của cậu là sao hả?!
Sương Mai "chậc" một tiếng, vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối, rốt cuộc cô nhóc cũng mở miệng: "Cái khuôn mặt đáng giận này, dù tớ có muốn trổ một phen tài hoa cũng chẳng có đất dụng võ. Ôi môi anh đào không son cũng hồng, ôi chiếc mũi không cần đánh khối thì vẫn cao hơn chiều cao của tớ, vẫn thẳng đến mức tớ có thể chơi cầu trượt trên đó. Ôi làn da chẳng cần đánh nền cũng trắng sáng mù mắt chó tớ.".
Sa Hạ: "..." Cái lùm què gì dãy?!
Cô chớp chớp mắt: "Cậu định trang điểm cho tớ à?"
Sương Mai gật đầu: "Ừ, lát nữa cậu phải quay chương trình mà, với tư cách là người đại diện tương lai, tớ có trách nhiệm phải phụ trách hình tượng hoàn mỹ của cậu."
Bình luận