Chương 48: Đẩy thuyền
Buổi trưa hôm sau, lúc đám học sinh yên vị trên xe thì vẫn bày ra dáng vẻ vô cùng không tình nguyện, sao mà tình nguyện cho nổi, ba ngày hai đêm vừa rồi cứ như chỉ vừa xảy ra trong một cái chớp mắt vậy, nhanh đến độ khiến người khác giật mình.
Chưa kể lần này là một chuyến nghỉ dưỡng đúng nghĩa, không có treo đầu dê bán thịt chó như những lần khác. Dù là thể xác hay tinh thần đều được thỏa mãn ở mức tối đa, hiện tại trở về đồng nghĩa với việc sẽ quay lại với cuộc sống lao đầu vào bài vở, hơn nửa đây là còn nơi vô cùng tuyệt vời, ai mà biết được sau này họ còn có cơ hội đến nữa hay không.
Nghĩ như vậy, đám học sinh sầu càng thêm sầu, người nào ngứa nấy đều không giấu nổi sự bịn rịn, luyến tiếc nơi gương mặt.
Sa Hạ cúi đầu nghịch điện thoại, song trong đầu lại ở trạng thái bão hòa, hoàn toàn không đọc được những chữ trên màn hình di động.
Tất cả là vì cái người đang hiên ngang ngồi bên cạnh cô – Giang Nguyên.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Vốn dĩ vị trí đó là của Sương Mai, mà năm phút trước vẫn đúng là như thế, nào ngờ cô xoay qua xoay lại đã thấy ghế đổi chủ, Giang Nguyên lù lù xuất hiện, còn Sương Mai bị ném ra tận phía sau ngồi cùng Tôn Như Ý và Cao Hi.
Sa Hạ: ???
Ánh mắt cô nhìn Giang Nguyên như muốn hỏi: Sao anh ngồi đây?
Giang Nguyên lại hiểu cô muốn hỏi gì, anh vô cùng bình tĩnh đáp: "Chúng ta là bạn cùng bàn."
Sa Hạ: ?
Thì?
Đờ mờ là bạn cùng bàn chứ có phải cùng xe đâu? Sa Hạ nhíu mày: "Nhưng bây giờ chúng ta đang ở trên xe chứ chẳng phải trong lớp." Sương Mai đang ngồi tuốt phía sau kìa.
Quan trọng hơn là nữ chính cũng đang ngồi tuốt phía sau luôn!!!
Cô cũng không muốn tạo độ khó cho cuộc đời nữ phụ vốn chả suôn sẻ bao nhiêu của mình, nghĩ sao mà dám anh anh em em, chim chuột với nam chính trước mặt nữ chính như thế? Là ngại sống chưa đủ lâu à?
Cảnh tượng "ôm ấp" ở suối nước nóng lại xuất hiện trong đầu Sa Hạ, cô không khỏi cảm thấy vừa xấu hổ vừa chột dạ. Nhớ đến phản ứng mặt đỏ tai hồng của Giang Nguyên lúc đó, cô chết điếng, toang rồi, hình như cốt truyện đang đi theo chiều hướng nào đó mà cô không tài nào kiểm soát được.
Sa Hạ không có thói quen ảo tưởng nhưng thái độ của Giang Nguyên quá kỳ lạ, cũng quá khác thường. Anh khiến cô có loại suy nghĩ táo bạo rằng
Cô lắc đầu, cố gạt bỏ nó ra khỏi đầu, không thể nào, so với kiểu nữ phụ bị hành lên bờ xuống ruộng, vận rủi vây quanh như cô thì vầng hào quang của nữ chính cực kỳ rực rỡ, hầu như là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở đấy.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Đó cũng là lý do tại sao Vương Thùy phát ngôn ngu ngục thế kia, Ninh Ngọc Niệm lại cùng nhóm chị em với Vương Thùy nhưng vẫn không bị mọi người ghét bỏ. Ngược lại sự đối lập ấy càng khiến cô ta trở nên tốt bụng và hiểu chuyện hơn bao giờ hết.
Bình luận