Chương 47: Bệnh công chúa
Lúc Sa Hạ tưởng bản thân chuẩn bị nhào vào cái ôm của đất mẹ thì bất chợt có một cánh tay vòng qua eo cô rồi kéo cô lại, sức lực cực kỳ lớn, cô chưa kịp thở nhào nhẹ nhõm thì chóp mũi đã đụng vào lồng ngực rắn chắc của đối phương.
Cô ôm mũi xuýt xoa, con mẹ nó, đau chết đi được, sao trên đời này lại có người hệt đá tảng thế này.
Hiển nhiên đối phương cũng cảm nhận được "tai nạn kinh hoàng" vừa xảy ra trước ngực mình, thấy cô giơ tay ôm mặt thì anh lập tức biết cục bông mềm nhũn kia đã bị đau, anh cau mày, giọng nói tràn đầy lo lắng: "Sao rồi? Bị thương ở chỗ nào?"
Sa Hạ lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết không chịu ngẩng đầu lên.
Giang Nguyên sốt hết cả ruột, một tay anh vẫn ôm lấy eo cô, tay còn lại khẽ nâng mặt cô, anh không dám dùng sức quá, sợ sẽ làm cô gái nhỏ bị đau.
Sa Hạ cố gắng né bàn tay anh nhưng chẳng được, mãi một lúc chơi trò truy đuổi thì cuối cùng cô mặc kệ, nương theo Giang Nguyên mà ngẩng đầu, tùy ý để anh quan sát.
Chỉ thấy chóp mũi của con thỏ ửng đỏ vì cú va chạm siêu bất ngờ siêu mạnh này, may là không chảy máu, song có lẽ là cực kỳ đau nên nước mắt sinh lý cứ ứa ra, nơi đôi mắt hạnh dâng lên một tầng sương mỏng.
Cần bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Giang Nguyên tức giận nhưng lại chẳng tài nào trút ra, rốt cuộc nghẹn mãi cũng chẳng mắng được một câu nặng lời, sau đó anh nghiêm giọng: "Đi đứng kiểu gì vậy? Bây giờ học sinh lớp một cũng biết khi không thấy đường sẽ lấy điện thoại đê mở flash soi đấy."
Sa Hạ: "..." Xin lỗi, tôi quên được chưa.
Cô tự biết đuối lý nên ngậm họng không tranh cãi, cô rũ mắt, khẽ khàng mở miệng: "Cảm ơn anh."
Giang Nguyên biết cô đang cảm ơn vì anh đã kéo cô lại.
Dáng vẻ con thỏ nhỏ chán chường cụp đuôi khiến trái tim chó sói hóa thành một vũng nước, vốn dĩ nó định nhe răng nanh ra để hù dọa con thỏ một chút, kết quả là bây giờ thở cũng chả dám thở mạnh, sợ con thỏ không tim không phổi kia sẽ tủi thân.
Thôi bỏ đi, ngã thì ngã, dù sao cũng có anh đỡ. Giang Nguyên lơ đễnh di chuyển tầm mắt.
Lúc này anh mới nhận ra tư thế của bọn họ hết sức mập mờ và không đứng đắn, may là hiện tại không có ai ở đây, nếu không một màn này mà bị chụp lại rồi đăng lên diễn đàn trường thì chẳng biết sẽ gây ra một trận máu tanh mưa máu thế nào.
Vì ban nãy lôi lôi kéo kéo nên áo choàng tắm của Sa Hạ đã xộc xệch, một bên vai đã rơi xuống, để lộ bả vai trắng nõn mềm mịn cũng thấy cả sợi dây bikini màu đen được cột sau cổ.
Giang Nguyên cao hơn cô một cái đầu nên đứng từ góc độ này, anh có thể thấp thoáng thấy được mảng da thịt non nớt, sáng loáng như tàu hũ trước ngực cô.
Người nào đó cứng đờ, hơi thở bỗng chốc hỗn loạn, máu nóng toàn thân như dung nham núi lửa muốn phun trào vậy, từng đợt từng đợt phừng lên làm mọi nơi trên người anh đều nóng rực, ngay cả vành tai cũng đỏ ửng.
Bình luận